May mà mùa đông năm nay dường như đến muộn, những ngày đông giá rét u ám không quá nhiều nên ngày chủ nhật của tuần trước nữa, hai mẹ con ra Đền Thờ Liệt Sỹ quận Hồng Bàng để chụp ảnh, đã là chiều muộn vì ngày chủ nhật mẹ luôn quay cuồng với chợ búa, nấu nướng, tắm cho cụ...nên hai mẹ con chả thể đi được vào thời điểm đẹp.Trời chiều nhưng ấm áp, may mà cổng đền vẫn mở, hai mẹ con dựng xe bên ngoài cổng, khóa cổ vào vì chả có người trông xe, chúng mình chụp ảnh từ cổng chụp vào. Bãi cỏ phía trước cổng tràn ngập những bông hoa cúc bướm vàng như mật ong, cánh hoa mỏng manh rập rờn trong gió.


Tường bao uốn lượn, con tươi cười làm mẫu dù khi nhìn thấy bác cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ gần đó cũng có chút e sợ.


Để kệ xe bên ngoài, chúng mình tiến vào trong cổng, những chậu cảnh uốn thế, chuông đồng, hành lang dài hun hút sơn màu gạch ấm áp, gợi cho con nhiều cảm hứng tạo dáng mà phổ biến nhất là kiểu nghiêng người, giơ tay chữ V ngang mắt, nhìn rất cute mà mẹ vẹo cả người để chụp, con rất vui vẻ.







Những bậc thang nối tiếp nhau dẫn đến điện chính, nơi thờ Bác Hồ và có bia ghi danh các liệt sỹ đã ngã xuống vì một đất nước hòa bình, độc lập, ở trong đó, có tên của cụ nhà mình nên hàng năm, mỗi ngày 27/07, ông bà ngoại lại đến nơi này dâng hương. Con ngồi giữa những bậc thang, nhỏ bé nhưng rất ra dáng.




Không vào trong đền vì lần trước con thỉnh chuông inh ỏi, làm mất đi sự tôn nghiêm tĩnh lặng cần có. Hơn nữa, để xe ngoài đó cũng không yên tâm nên hai mẹ con ra ngoài, đúng lúc đang đu tường chụp ảnh thì bác cảnh sát giao thông nhìn thấy, hỏi tuổi con, khen vẻ dễ thương lanh lợi của con xong thì cho con mượn xe tuần tra để tạo dáng, nhìn oai phong ghê gớm.:D




Hôm nay mới thấy cảnh sát giao thông thật ra vẫn có người rất ấm áp , không phải ai cũng lạnh lùng hạch sách ( dù rằng họ cũng chỉ hạch khi mình sai ).

Lao như cánh chim về phía trước để đi về, mẹ còn chở cậu Lâm đi bắt xe về Hà Nội.

Mùa đông ngọt ngào như nụ cười và ánh mắt con, mùa đông ngọt như vòng tay con ấm, mùa đông thoảng bên tai hơi thở se se heo may, mang theo tiếng thầm thì: Mẹ, mẹ, con muốn mẹ hay mẹ mẹ, con nhớ mẹ. Chả gì ấm áp hơn những lời yêu thương, chả gì quý báu hơn những giây phút chúng mình bên nhau, ôm ấp, hít hà.
Mùa đông này có thật nhiều ngày nắng ấm, để con có thể mặc áo ngắn tay và nhảy nhót bên đường.


Ngắm nhìn tình yêu của mẹ, những phiền muộn thoáng qua trong cuộc sống đều bị đẩy lui.



Viết nhân một ngày đông nắng vàng và chút áy náy vì sáng nay con nói mẹ mẹ con muốn đi cùng mẹ mà mẹ phũ phàng nói con đi cùng ba vì mẹ đã muộn giờ.