Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

4 tuổi, con đã lớn nhiều rồi đấy

Mỗi mùa xuân sang, vạn vật sinh sôi, cây cối đâm chồi, muôn hoa đua nở, cứ gần dịp tết, đôi khi là tết nhà mình lại náo nức rộn ràng đếm tuổi cho con, mùa xuân tặng cho con tuổi mới, đời mang đến cho con niềm vui phơi phới và cả nhà tặng cho con tràn ngập yêu thương.
Nhanh thật, thoắt cái mà con tròn 4 tuổi, mới ngày nào còn bé xíu trong vòng tay mẹ, mới ngày nào mẹ còn háo hức khi nghe con gọi Thủy và sung sướng lúc con gọi mẹ ơi. Bây giờ con mẹ đã lớn nhiều và rắn rỏi, nghịch ngợm thái quá, những trò nghịch của con đôi khi tai quái vượt quá xa sự mong đợi của mẹ. Và mẹ đang trong giai đoạn loay hoay vùng vẫy không biết dậy con thế nào cho phải. Con bướng bỉnh khiến ba cứ phải giơ tay muốn cho ăn tát, khiến mẹ cứ phải cao giọng mắng mỏ. Con đã nặng đủ để mẹ thở không ra hơi lúc bế con từ dưới nhà len trên gác mà không chịu ôm cổ mẹ, cứ vài bậc thang lại phải sốc con lên một lần.
Con lười đánh răng, mỗi sáng phả vào mũi mẹ cái mùi hôi khôn tả và cười khoái trá, mẹ yêu cái cách con cười, giọng cười sảng khoái lảnh lót, gương mặt thể hiện rõ sự khoái trá, cứ nhìn mặt con lúc làm điệu, làm bộ là mẹ không nhịn được cười, cũng có lúc bực mình quát tháo con nhưng cũng có lúc đang quát mà bạt cười vì mặt con hài quá, nhịn cười không nổi. Con vẫn giúp mẹ trong việc ít ốm đau, tính từ hồi sinh ra đến giờ, chỉ có hai lần đến viện khám là do viêm họng cấp, còn lại thăm nhà bác sỹ cũng không gì ngoài viêm mũi, họng. Năm vừa rồi, con bị viêm viền móng, phải tiêm kháng sinh 7 ngày là lần làm ba vất vả nhất thôi do ngày hai lần phải đưa con đến viện nhi Hồ Sen để tiêm. Con cũng không khóc và rất hợp tác, mong sao sẽ không còn lần nào phải đến bác sỹ nữa con nhé.
Tròn 4 tuổi, chuyện nói năng của con quá đỗi già dặn, từ câu trách móc đến cách giả gieo, cũng có khi phát ngôn gây sốc khiến người đối diện không nói tiếp được câu gì. Con bảo dì Nhung: Nếu dì câm mồm thì con sẽ đứng yên, hay khi mẹ ốm, câu trước con thăm hỏi: mẹ ốm à, mẹ đau ở đâu, khổ thân mẹ nhưng mẹ chưa hết cảm động con đã bồi tiếp: thế thì phải đi chôn mẹ thôi. Ba đưa ông bà đi đón mẹ Hường và hai em ở BG về muộn mà quên không dặn người đón, ông Bình phải đưa về nên hỏi xem con muốn về đâu thì con chỉ: đưa con về nhà ông bà mình. Ông bà mình là ai ? ( Ông Bình hỏi ) Là ông Thích, bà Hạnh. Thế còn ông bà ngoại con? ( Ông Bình tiếp ), đấy không phải là ông bà con, đấy là ông bà của người ta. Ba chở ông bà đi mừng thọ bên quê, 10h30 đêm mới về đến nhà, con bảo ba. Ba đi đi, đi lấy vợ khác đi, đừng về đây nữa với giọng rưng rưng và đôi mắt ngấn nước, vừa thương con, vừa buồn cười.
Tròn 4 tuổi, một năm con có đến mấy lần sinh nhật, nào là sinh nhật 2 cậu con mình, sinh nhật hai bà con mình, sinh nhật hai ba con mình, sinh nhật hai ông con mình, sinh nhật hai mẹ con mình, sinh nhật của con chính thức diễn ra vào ngày 07 tháng 02 hàng năm nhé. Có bánh, có nến, có hoa.

sinh nhat Tung 04 tuoi 4

sinh nhat Tung 04 tuoi 6

Có những nụ cười, có những niềm vui, có cả quà chúc mừng...

sinh nhat Tung 04 tuoi 5

sinh nhat Tung 04 tuoi 3

sinh nhat Tung 04 tuoi 2

sinh nhat Tung 04 tuoi 1

sinh nhat Tung 04 tuoi 7

sinh nhat Tung 04 tuoi 8

sinh nhat Tung 04 tuoi 9

sinh nhat Tung 04 tuoi 10

sinh nhat Tung 04 tuoi 11

sinh nhat Tung 04 tuoi 12

sinh nhat Tung 04 tuoi 13

sinh nhat Tung 04 tuoi 14

sinh nhat Tung 04 tuoi 15

sinh nhat Tung 04 tuoi 16

sinh nhat Tung 04 tuoi 123

sinh nhat Tung 04 tuoi

Sinh nhật con, em Lâm Bách chưa tham gia được nên nằm lẫy mọt mình thế này thôi.

ti xiu 1

ti xiu 2

ti xiu 3

ti xiu 4

ti xiu 5

ti xiu 6

ti xiu 7

ti xiu 45

Và sinh nhật con đã ắp đầy tiếng cười, thật vui vẻ và đáng nhớ.

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Sinh nhật của mình

Muốn hay không thì cứ mỗi năm đều được/ bị đón ngày sinh nhật. Hồi thơ bé, mong đến ngày sinh nhật lắm, háo hức vì mình thêm một tuổi, lớn hơn, lại được nhận quà, bữa ăn chắc chắn sẽ tươi hơn bữa ăn thường ngày. Thời mà ngôi nhà còn dột nát vì mỗi trận mưa, bát đĩa xô chậu đều được mang ra hứng nước, sinh nhật là một một giấc mơ êm đềm nhiều tiếng cười.
Nhớ lần đầu tiên được tổ chức sinh nhật ra trò, được bố mẹ cho tiền đi mua thiếp về nắn nót những dòng chữ mời bạn đến nhà tham dự, có tiệc ngọt, tiệc mặn là khi mình 15 tuổi, học lớp 9, quà tặng là khung ảnh, là cặp tóc hay hoa tai, là bút, là vở...Cho đến hết những tháng năm đến giảng đường đại học, sinh nhật vẫn đông bạn bè...
Rồi lấy chồng, rồi sinh con, mình chả còn thấy háo hức ngày sinh của mình nữa, dù vẫn có quà tặng, vẫn có nến, có hoa, vì cảm thấy mình già hơn. Sinh nhật năm nay của mình, tiễn tuổi 33, đón tuổi 34 tự nhiên lại thấy rộn rã, có phải vì đang hồi teen. Từ đầu tháng, bố mẹ đã tặng quà sinh nhật là chiếc điện thoại Nokia Lumina 920 mới toe vừa mới ra lò,vì là khách hàng đầu nên được tặng thêm sạc không dây, chuột không dây và tai nghe bluetooth, mẹ định giữ bí mật để đến SN nhưng vì bố thông báo nên mình xin dùng luôn. Thế là có thể chụp ảnh trên từng cây số bởi chả phải lúc nào cũng có thể vác máy ảnh bên mình.
Sáng ngày sinh nhật, rán chiếc bánh xèo, con trai cùng với mình chu môi thổi cây nến tưởng tượng trên chiếc bánh xèo và con hát bài chúc mừng sinh nhật để mừng sinh nhật của " hai mẹ con mình ".
Về đến nhà, chồng đã mua cho hai cái áo và một cái quần và bảo mặc thử, vừa mỗi cái áo véc, còn quần và áo phao thì đi đổi thành quần bò và váy, còn có cả một cái bánh sinh nhật nhỏ xinh . Lời chúc từ các bạn bè trên fb và các diễn đàn cũng làm mình thấy lâng lâng, ấm áp.

Này là bánh sinh nhật:

sn tuoi 33

sn tuoi 33 1

Con trai hào hứng hơn cả mình.

sn tuoi 33 2

sn tuoi 33 3

sn tuoi 33 4

Mặc luôn áo mới

sn tuoi 33 5

Ba mẹ con bà cháu pose hình

sn tuoi 33 6

Cùng nhau thổi nến, nhà đang sửa chữa nên chả có chỗ, cụ không ăn ngọt, ông bà ngoại kiêng đường nên chỉ có cả nhà Tùng thổi nến và sau đó cùng cậu Sơn ăn bánh sinh nhật.

sn tuoi 33 7

sn tuoi 33 8

sn tuoi 33 9

sn tuoi 33 10

Thổi nến xong, con lấy hai quả sơri trên bánh, chia cho mẹ một quả và bảo, mẹ ăn đi, vì hôm nay là sinh nhật của hai mẹ con mình mà.Sinh nhật mẹ lúc nào cũng thấy ấm áp vì tình cảm người thân dành cho mình, từ ngày có con,càng thấy thêm nghĩa, thích cái bàn tay bé nhỏ vòn quanh cổ, cái miệng xinh chúm chín thổi nến cùng.

Hậu sinh nhật, công ty tổ chức tổng kết năm, 15 năm kể từ ngày công ty thành lập, lần đầu tiên tổ chức tổng kết hoành tráng có cả văn phòng và công nhân, có giao lưu văn nghệ, có cả bài hát truyền thồng: Bài ca Minh Thành, cũng đã mười mấy năm giờ mình mới lại mặc tà áo dài truyền thống, tuy có cách tân nhưng vẫn thấy mình đẹp lạ, nữ tính hẳn lên, lâu lắm mới lại đứng trên sân khấu hát hò và còn nhận được cát sê nữa chứ.

sn tuoi 33 17

sn tuoi 33 16

sn tuoi 33 15

sn tuoi 33 14

sn tuoi 33 13

sn tuoi 33 12

sn tuoi 33 11

Hát hò hội nghị xong xuôi, cả đội kéo nhau đi ăn bún chả, chiều làm tiếp, ngày hôm sau mất điện được nghỉ cả ngày, thế là qua hẳn cái ngày sinh nhật, 34 tuổi rồi, già rồi, tóc mà lật lên thì cũng thấy vô khối sowijbacj, thế mà thấy mình vẫn còn bé bỏng lắm trong vòng tay bố mẹ. thôi thì chúc thêm cho mình vô khối ngày ấm áp yêu thương.

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

47 tháng rồi

Con trai yêu thương của mẹ, thế là ngày hôm nay, xé thêm tờ lịch nữa, con trai mẹ lại chào một tháng tuổi mới, chỉ còn 1 tháng nữa thôi, con sẽ tròn 4 tuổi, sẽ chào tuổi lên năm. Mẹ tha hồ tưởng tượng chuyện con lớn thêm thế nào. Mỗi ngày đã qua với mẹ đều vô cùng quý giá, bởi những ngày ấy, mẹ đã được đồng hành cùng con chia sớt chuyện vui buồn.
Hải Phòng,sau những ngày đông ấm áp thì đã rét tái tê, những cơn mưa phùn thi nhau rắc hạt, bầu trời xám màu đông và nặng nề với những giọt mưa, nhiệt độ ngoài trời có khi chưa đầy 10 độ, con cũng đã phải mang trên mình áo len áo khoác, đã phải làm bạn cùng bít tất găng tay.
47 tháng, con cao 103cm, nặng đâu chừng 17-19 kgs, chả tăng thêm lạng nào, ăn uống vẫn thất thường, bữa thì ăn hết hai bát cơm nhưng có bữa chả ăn gì. Lạnh, nên con ho và sổ mũi, cứ suốt ngày cởi áo khoác và bít tất và luôn mồm than nóng dù rằng chân cóng lạnh và đôi bàn tay giá, con vẫn giữ thói quen đưa tay áo lên quẹt mũi nên tay áo thường lem nhem mũi và mặt thì nẻ hệt chú mèo. Mua kem dưỡng và bôi mặt cho con, thấy da mịn màng hơn hẳn. Trời lạnh, buổi sáng con dậy, 7h thì mẹ cất tiếng hò đò những mong đánh thức hai ba con nhưng cứ phải 7h15 hay 7h30, mới thấy ba bồng con xuống dưới nhà, mắt vẫn nhắm nghiền và rúc sâu vào nách ba tìm hơi ấm. dù sang tay mẹ hay ông bà, con vẫn cuộn mình như con mèo nhỏ, lẩn tránh chiếc khăn mặt khi mẹ lau và đôi lúc khóc vì than đau khi mẹ rửa mặt, răng đánh bữa đực bữa cái.
47 tháng, dù trời mưa hay rét, con vẫn đi học đều đặn không nghỉ buổi nào, chả phải vì con chăm chỉ mà vì không còn sự lựa chọn nào cho con khi ba mẹ cứ tống con lên xe và đưa đến trường, bữa sáng vẫn nhờ các cô, bữa tối vẫn do bà Hạnh đảm nhiệm, mẹ chỏ gặp con vào buổi chiều tối khi tan làm và đón con về tắm rồi về đi ngủ,con vẫn thức khuya, chả mấy khi đi ngủ trước 11 giờ khuya.
Con đi học, mẹ vẫn chả thể khai thác con học được những gì ở trường, chỉ đôi khi cao hứng, con mới kể chuyện trường lớp, mẹ biết dạo này con làm công nhân xây dựng, vẫn thường xây ngôi nhà hai tầng tại góc xây dựng của lớp và phải đến tận hai tháng mới hoàn thành, con chê các bạn lười không chịu xây nhà, chỉ có con xây mà thôi. Đi đường,con cũng kể chuyện lớp con đã làm quen với bảng chữ cái nhưng khi mẹ hỏi con học chữ gì thì con trả lời học chữ 1,2 ,3, 4...lúc mẹ đính chính là bảng chữ cái thì phải là a, b,c.. thì con nói to, e, ê...nhưng khi mẹ hỏi con có thuộc chữ không thì đáp con không nhớ. mẹ vẫn chủ trương không dậy con gì cho tuổi thơ chỉ có ăn chơi nên cũng không bận tâm con đã học được những gì. Ở con, nổi trội nhất là khả năng ưng biến, đối đáp, khoản nói năng vẫn luôn được mọi người xung quanh đánh giá cao, con xem phim năm trước nhưng mộ năm sau vẫn nhớ được nội dung và nhân vật của những bộ phim con đặc biệt yêu thích. Con thảo với bạn bè khi có các bạn nhưng lại rất sợ bị bạn xin mất, vì thế mà có buổi sáng, đòi ăn bim bim, mẹ giục đi học thì bảo chờ con ăn nốt không đến trường các bạn xin, ăn gần hết mơi đi, mà đến cổng trường nhất định đứng ngoài sân để ăn hết mới vào,cũng muốn giữ cho riêng mình đấy chứ, nhưng chỉ cần vào lớp, bạn xin gì cũng cho. Chính vì vậy mà bộ quần áo sư tử dễ thương mẹ đặt may cho con, dù con rất thích nhưng không dám mặc vì sợ các bạn lấy mất. Mẹ bảo mặc trên người sao các bạn lấy được thì bảo: nhưng các bạn biết cởi.
Bộ quần áo ấy đẹp thế này này.

01 t 01 13 28

01 t 01 13 27

01 t 01 13 26

01 t 01 13 25

01 t 01 13 24

01 t 01 13 23

01 t 01 13 22

01 t 01 13 21

01 t 01 13 20

01 t 01 13 19

01 t 01 13 18

Mẹ vẫn thường khen con dễ thương, thế nên khi mẹ Hường sinh em Lâm Bách, mọi người xung quanh cũng hay giục mẹ sinh thêm em bé, mẹ thì đã quyết chỉ có mình con nên khi mẹ hỏi con:
Con có muốn có em bé không?
Có.
Nhưng mẹ chỉ muốn có mình Tùng thôi.
Cũng được. Tại con dễ thương quá à? Tại con đáng yêu quá à?
Cũng có khi mẹ chê con xấu trai và con òa khóc, vậy là ưa khen mất rồi.
Con cũng hay thích mình là số một, thế nên về nhà nội, bà nội kêu bà thương Linh nhất, thương Tùng nhì là con phản ứng luôn: Con phải thứ nhất. Trong khi đó, em Linh luôn nhận về nhì. Cá nhân mẹ thích sự công bằng, phải yêu thương như nhau, không có kêu nhất nhì hay quan tâm ai hơn ai vì bé hơn hay lớn hơn. Mẹ không thích những câu nói vô tình có thể gây tổn thương người khác hay sẽ làm chia rẽ tình cảm anh chị em, đơn giản vậy đấy con à.
Ngoài cửa lớp có dán hình con và các bạn trên ngôi nhà, cô dán hình con cuối cùng, con giật ra và dán lên mái nhà rồi bảo: Con phải ở trên cùng, không ở dưới.

Dạo này con hay xem phim trên youtube, hay mặc cả mẹ mua kiếm nhọn, rồi mặt nạ trâu đen, còn thích Hồng Miu, thích Tây Du Ký. Mẹ cũng hay nói với con nhà nghèo để con khỏi đòi hỏi, nhưng cứ đòi hỏi mà không được đáp ứng, con hoặc là khóc, hoặc là bảo chờ lớn lên con sẽ mua. Thậm chí, tay mẹ bị kẹp vào cánh cửa , kêu đau, con thổi cho rồi cầm tay mẹ bảo, chờ con lớn, con mua băng cho mẹ dán tay. Mẹ cảm động quá đỗi.
Con biết quan sát nhưng không bo giừ tỏ ra mình đang quan sát, thế nên mọi đồ công nghệ như điệnthoại hay máy tính bảng con đều sử dụng thành thạo dù chẳng biết chữ cũng như thuộc số.Con đòi mua súng khi bà ngoại dẫn đi ăn sáng, chiều, đề nghị mẹ cho ra phòng cháy chụp ảnh, không quên mang theo khẩu súng.

01 t 01 13 0

01 t 01 13 4

Cây đào nở sớm, cánh hồng phai run rẩy trong gió rét.

01 t 01 13 5

01 t 01 13 6

Ngắm chuyến tàu qua.

01 t 01 13 7

01 t 01 13 11


Chụp xong tấm này, hoa cỏ may găm đầy người.


01 t 01 13 8

Mẹ đề nghị nhảy và con hưởng ứng:

01 t 01 13 10

01 t 01 13 9

Gặp bạn, cười nói rổn rảng, cho bạn mượn súng và nhiệt tình dậy bạn cách sử dụng. Mẹ chả ưa gì việc con thích chơi súng, gậy gộc nhưng bù lại thấy con biết quan sát và có thể tự xử lí tình huống bởi chả được ai dậy nhưng con có thể làm súng bắn thẳng và xoay dù mẹ cũng chả biết phải làm thế nào cho súng xoay.

01 t 01 13 17

01 t 01 13 16

01 t 01 13 15

01 t 01 13 14

01 t 01 13 13

01 t 01 13 12

Ngoài chuyện nói năng rành rọt nhưng ngày càng ngọng do điệu, con cũng hay ăn vạ và thích dỗi hờn. Cũng thường bị ba la, mẹ mắng, đôi khi ba không kìm được cũng tét đít con nhưng rồi lại nhanh chóng ôm ấp vỗ về con. Hôm vừa rồi, con quăng đồ đạc và nói hỗn, bà ngoại và mẹ nói không được nên mẹ đã kiếm một cái roi ngoài đường, bà cho hai mẹ con nằm sấp để xử lí vì con hư và mẹ không biết dậy con. Con nằm lui vào trong, chỉ chỗ cho mẹ nằm, rồi quay ra bảo bà, không được đánh mẹ,đánh con đây này, rồi vỗ vào mông để chỉ chỗ cho bà đánh. Một roi, bà không dám xuống tay quá mạnh nên có lẽ không đủ đau, nhưng con khóc và bảo bà đánh con đau đẻ con chết đi. Lại thôi, bà và mẹ vừa buồn cười vừa bất lực. Mẹ hỏi con có đau không? con không trả lời trực tiếp mà đặt lại câu hỏi: Mẹ không nghe thấy con khóc à? Và mẹ hiểu, con đau nhưng vẫn không chịu xin lỗi. Làm gì với con đây hả con yêu? Mẹ vẫn đang loay hoay không biết làm thế nào là vừa đủ để dậy con. Ngoan nào con nhé, chúc con tháng tuổi mới nhiều niềm vui.