Khi tia nắng thu vàng óng ả xuyên qua vòm lá, khi cơn gió heo may làm làn da khô se se, khi trời chiều buông xuống nhanh hơn, tầm 5h 30 đã tắt nắng và rất nhanh thấy màn đêm buông ụp xuống, khi đêm như dài hơn, khi buổi sáng sớm thấy hơi sương lạnh cần mặc thêm áo mới muốn bước ra ngoài, đi xe xuyên qua màn sương mù dày đặc giăng đầy những thửa ruộng trơ gốc rạ ven đường, khi mùi hoa sữa vấn vương trên lùm cây, thoảng đưa hương theo làn gió, ấy là thu. Những cây bàng khẳng khiu bắt đầu nhuộm lá vàng lá đỏ, những hẹn hò bỏ ngỏ, ấy là thu.
Mùa thu trong em có chút mênh mang, chớp mi mắt mùa thu khép làm trời u ám, thu trốn đâu sau những trái bòng rám, thu ẩn đâu sau nụ cười khúc khích trẻ thơ, mắt mở tròn như thể đang mơ. Mùa thu, đặt bước chân trên những lối mòn xưa, kí ức ùa về một thời thơ bé, con trai mắt nhìn he hé, tiếng cười khuấy cả mùa thu.
Thu đi thăm Việt Phủ thành Chương, thấy nhớ lại từng bờ tre khóm lúa, những đăng, đó, ao ,chum nhắc chuyện mình một thuở, bao nhiêu tâm tình gửi gắm cả vào thu.
Ừ, mùa thu dịu dàng muôn thuở của thi ca, có bà mẹ một con cứ tưởng mình vẫn còn thiếu nữ, chân bước nhẹ và mỉm cười rất khẽ.
Nghe thu quanh mình lao xao. Mùa thu thanh tao, nền nã với giếng nước xưa, những nếp nhà mang đậm màu sắc Việt, này là bờ tre gốc rạ, này là ao súng, ễnh ương, chum vại liền kề chái bếp nhỏ xinh, cây kiềng ba chân chụm đầu giữ lửa, mái vòm cong cong những phên tre liếp nứa, góc ao bèo xao xác gọi mùa thu.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc riêng của mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc riêng của mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014
Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014
Cho mình- nhân ngày mưa bão
Đã bao lâu rồi không còn có một bài viết nào cho riêng mình, bài viết nào cũng xoay quanh chuyện của con, thậm chí cả cái tên bố mẹ đặt cho mình cũng đã thường bị đặt sang một bên để tự hào dùng danh xưng " Mẹ Tùng ". Phụ nữ là vậy nhỉ, con cái là món quà trời ban, con khỏe mạnh, ngoan ngoãn đã là một hạnh phúc, nếu còn may mắn có thêm diện mạo tốt và trí tuệ nữa thì hoàn hảo, chả còn gì hơn nữa mà ước ao. Mà phụ nữ, vốn nhạy cảm và yếu đuối, dù có mạnh mẽ đến mấy thì vẫn có những phút giây thấy yếu lòng. Phụ nữ còn hay mơ mộng, có phút lãng đãng bất chợt, như là cái lúc nhìn những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời, như là lúc bất chợt cười một mình vì một cơn mưa ngang qua, như là cái lúc nhìn những tia nắng lung linh sắc màu xuyên qua kẽ lá. Mình ấy mà, đã có cả một tuổi thơ dài rong ruổi với những cây sào dài có nhựa hồng xiêm hay nhựa mít gắn vào đầu để dính ve, những ngày trời mưa mải mê trên những cánh đồng để vồ cho bằng được những con châu chấu, những khi rón rén bắt chuồn chuồn đậu trên những khóm cây, những lúc vặt tanh tách làm pháo nổ. Tuổi thơ là những lần chạy chân đất trên những cánh đồng đầy gốc rạ, chơi đồ cứu, chơi trốn tìm, chơi cướp cờ hay bịt mắt bắt dê...là những lần ép hoa trong trang giấy học trò hay ép bướm vào những trang sổ nhỏ, là những bài thơ con cóc cảm nhận về mọi vật xung quanh....Khi đi làm, lấy chồng và sinh con những thú vui ngày trước chợt bị gác sang một bên mà không hề tiếc nuối, niềm vui chuyển thành việc được nghe tiếng con cười, lúc con bóp chân hay đấm lưng khi mình than mệt, là khi nghe con khen mẹ xinh đẹp hay mềm mại, khi con ôm mình, dụi đầu vào người mình mà nói rằng con yêu mẹ lắm...Đấy, thế là quên hết ưu phiền...Thỉnh thoảng, khi bất chợt lần giở những bức ảnh ngày xưa, bắt gặp lại những cánh bướm ép plastic, tuổi thơ êm đềm lại như cuốn phim quay chậm, những giọt thời gian chảy qua kẽ tay, lại thấy vui vẻ vì c ái thói quen thích chụp ảnh của mình. Mỗi bức ảnh của mỗi thời kì đều gắn liền bao kỉ niệm, thế cho nên cứ dọn nhà mà nhìn thấy ảnh là lại lật giở say sưa, lại ngẩn ra và tha hồ lục lọi kí ức về một thuở. Cái thời ấy, có thể ngẫu hứng chụp ảnh bất cứ lúc nào, là buổi trưa lang thang vườn hoa, đạp xe trên những con phố yên tĩnh rợp bóng cây hay lúc trống thời gian giữa hai ca học, mỗi lần sinh nhật, mẹ lại cho thợ chụp một kiểu ảnh kỉ niệm, bây giờ, mình có thể làm mẫu ảnh của con, của cháu, của chồng, nhưng chỉ có hai bạn Tùng là háo hức chụp ảnh cho mình, chứ chồng thì chụp vô cùng khiên cưỡng. Mình cũng thích chụp ảnh hoa cỏ linh tinh, mình chụp hoa theo cách của riêng mình.
Mùa sen năm nay, mình lượn đi chụp sen đến mấy lần, dù là rón rén ngồi trên thuyền cho em trai đẩy, chỉ nom nớp lo thuyền lật, nhưng mấy anh chị em như tìm lại được cả tuổi thơ trong trẻo ngày nào, còn mình thu hoạch được vài tấm ảnh trên bờ ruộng với sen. Mà thực ra, kể lể dài rông ở trên cũng chỉ là để minh họa cho máy cái ảnh ở dưới, cả khi đi ẹo cũng vẫn tha con đi cùng.
Mặt thì giừ rồi nhưng mà cái cảm giác vui vẻ khi vui đùa cùng những chị em thân thiết hồi nhỏ thì vẫn thật tuyệt. Mà cái vụ sen này là hoàn toàn phát sinh, nhân thể đám cưới em con dì thì cả lũ kéo nhau đi chụp, một trận cười no bụng khuấy cả không gian trưa vốn rất yên tĩnh, khuấy cả cái nóng điên đảo của buổi trưa hè lên nhất là khi mấy trai thanh gái lịch nhà mình bị lật thuyền và ướt lướt thướt như chuột. Để bâỏ vệ cái váy này, mình nhất quyết chỉ chụp trên bờ chứ không có kiểu nào chụp trên thuyền hết, trước đó, đã ẹo và ẹo trong đám cưới rồi mà.
Nhận thấy một điều, từ bé đến giờ, mình vẫn cứ hay ưỡn ẹo như thế.
Ướp mình trong hương sen dìu dịu, sắc hồng sen làm ngây ngất lòng ai,
Và sắc trắng sen tinh khiết thế này không khỏi làm mình ngơ ngẩn.
PS: Lảm nhảm nhân ngày bão mà vẫn đi làm.
Mùa sen năm nay, mình lượn đi chụp sen đến mấy lần, dù là rón rén ngồi trên thuyền cho em trai đẩy, chỉ nom nớp lo thuyền lật, nhưng mấy anh chị em như tìm lại được cả tuổi thơ trong trẻo ngày nào, còn mình thu hoạch được vài tấm ảnh trên bờ ruộng với sen. Mà thực ra, kể lể dài rông ở trên cũng chỉ là để minh họa cho máy cái ảnh ở dưới, cả khi đi ẹo cũng vẫn tha con đi cùng.
Mặt thì giừ rồi nhưng mà cái cảm giác vui vẻ khi vui đùa cùng những chị em thân thiết hồi nhỏ thì vẫn thật tuyệt. Mà cái vụ sen này là hoàn toàn phát sinh, nhân thể đám cưới em con dì thì cả lũ kéo nhau đi chụp, một trận cười no bụng khuấy cả không gian trưa vốn rất yên tĩnh, khuấy cả cái nóng điên đảo của buổi trưa hè lên nhất là khi mấy trai thanh gái lịch nhà mình bị lật thuyền và ướt lướt thướt như chuột. Để bâỏ vệ cái váy này, mình nhất quyết chỉ chụp trên bờ chứ không có kiểu nào chụp trên thuyền hết, trước đó, đã ẹo và ẹo trong đám cưới rồi mà.
Nhận thấy một điều, từ bé đến giờ, mình vẫn cứ hay ưỡn ẹo như thế.
Ướp mình trong hương sen dìu dịu, sắc hồng sen làm ngây ngất lòng ai,
Và sắc trắng sen tinh khiết thế này không khỏi làm mình ngơ ngẩn.
PS: Lảm nhảm nhân ngày bão mà vẫn đi làm.
Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013
Có một ngày thu dịu dàng như thế
Ấy là một ngày thu cuối tháng mười tiết trời mát mẻ, nắng vàng ong rắc xuống nhân gian, những cơn gió nhẹ mơn man, lá vương chải tóc gương soi là hồ, ở một khu ngõ Chùa yên tĩnh, nắng xuyên qua khe lá lung linh, chúng mình cười đến là xinh, làm duyên tạo dáng pâu hình lung linh.



Chúng mình gặp nhau, cười như mùa thu tỏa nắng, những tình yêu bước ra từ trang viết, không chút xa lạ mà chỉ có những thân quen. Chúng mình có chung niềm đam mê, thích lưu lại những khoảnh khắc thiên thần cho con yêu, thích lưu giữ lại kí ức của mình bằng những tấm hình, nhâm nhi lại những kỉ niệm bằng những trang blog, chúng mình tuy xa mà gần, khi gần lại càng gần hơn.




Thu Hà Nội dịu dàng, ngõ chùa Kim Liên yên tĩnh, mẫu tỉnh lên thủ đô được photographer kiêm stylist chỉnh cho ra trò, người nào đó bảo mình cười tự nhiên, thả lỏng người. Lại có thêm các tư vấn viên đứng ngoài hô thẳng lưng ra, hay tay cứng quá. Mình là mình hơi căng thẳng, có lúc nhíu mày, có khi nhăn trán, tự mình cũng thấy cứng trách chi ai. Nhưng mà vòm lá xanh non mỡ màng trên cao, ống kính xịn của bạn Huyền, tay máy xịn của em Yến vẫn cho mình những bức ảnh đẹp. <3



Rời con ngõ nhỏ với những bức tường lên rêu, những cái cổng có chút màu cũ kĩ và hơi hướng cổ để ra với tràn ngập nắng bên hồ, những tòa nhà trắng hiện đại soi bóng trên mặt nước. Nắng thì mặc nắng, mẫu vẫn nhiệt tình diễn, nhiếp ảnh gia vất vả xoạc cẳng khom lưng, bấm máy đến hoa mắt chóng mặt. :D








Yêu là phải để trong tim, vì yêu nhau quá nên tim bung ra ngoài.

Gần nhau để lí lắc hồn nhiên, để cười thả ga, để pâu hết mình, diễn như không diễn.





Chụp chung rồi, cảnh thu quyến rũ gọi mời, mình không thể cầm lòng nên phải sô lô,mà thu thế này mới thật là thu.





Đã đi thuê bộ áo dài trắng quần đen để chụp ảnh mà khi mở túi, nó nhàu nhĩ thảm hại nên nghiến răng mà cất đi. Đấy là điều duy nhất cảm thấy tiếc nuối, chụp ảnh xong đi ăn là trời bắt đầu ngả sang chiều, đồng hồ đã chỉ 1 rưỡi, ăn cuốn với ngan nướng và phồng ngon tuyệt cú mèo, ăn xong phải ngồi thẳng cho xuôi rồi lại đưa nhau đến Hồ Trúc bạch, nào là việt quất, nào phúc bồn tử, nào là trà xanh, nào là dâu tây, còn có cookies, uống rồi cắn hạt hương dương, câu chuyện xoay quanh con cái, bếp núc, rồi vải vóc, điểm may quần áo. Nói toàn những chuyện rất đời mà thấy tao nhã thế. Buồn cười nhất là đang hăng say tám thì cái quạt quấn dây mạng nhện trang trí theme Haloween khiến những sợi vải như lông gà bay lả tả, rơi cả vào đồ uống.
Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, mới thế mà đã đến lúc phải chia tay, chúng mình đành tạm xa nhau với nhiều lưu luyến. Yến và Huyền về, Loan và Quỳnh đưa mình với Thơ ra bến xe, hẹn gặp các tình yêu Hà Nội một ngày gần nhất ở thành phố cảng, cùng nhau lượn lờ phố xá, nhâm nhi món ăn Hải Phòng
Chúng mình gặp nhau, cười như mùa thu tỏa nắng, những tình yêu bước ra từ trang viết, không chút xa lạ mà chỉ có những thân quen. Chúng mình có chung niềm đam mê, thích lưu lại những khoảnh khắc thiên thần cho con yêu, thích lưu giữ lại kí ức của mình bằng những tấm hình, nhâm nhi lại những kỉ niệm bằng những trang blog, chúng mình tuy xa mà gần, khi gần lại càng gần hơn.
Thu Hà Nội dịu dàng, ngõ chùa Kim Liên yên tĩnh, mẫu tỉnh lên thủ đô được photographer kiêm stylist chỉnh cho ra trò, người nào đó bảo mình cười tự nhiên, thả lỏng người. Lại có thêm các tư vấn viên đứng ngoài hô thẳng lưng ra, hay tay cứng quá. Mình là mình hơi căng thẳng, có lúc nhíu mày, có khi nhăn trán, tự mình cũng thấy cứng trách chi ai. Nhưng mà vòm lá xanh non mỡ màng trên cao, ống kính xịn của bạn Huyền, tay máy xịn của em Yến vẫn cho mình những bức ảnh đẹp. <3
Rời con ngõ nhỏ với những bức tường lên rêu, những cái cổng có chút màu cũ kĩ và hơi hướng cổ để ra với tràn ngập nắng bên hồ, những tòa nhà trắng hiện đại soi bóng trên mặt nước. Nắng thì mặc nắng, mẫu vẫn nhiệt tình diễn, nhiếp ảnh gia vất vả xoạc cẳng khom lưng, bấm máy đến hoa mắt chóng mặt. :D
Yêu là phải để trong tim, vì yêu nhau quá nên tim bung ra ngoài.
Gần nhau để lí lắc hồn nhiên, để cười thả ga, để pâu hết mình, diễn như không diễn.
Chụp chung rồi, cảnh thu quyến rũ gọi mời, mình không thể cầm lòng nên phải sô lô,mà thu thế này mới thật là thu.
Đã đi thuê bộ áo dài trắng quần đen để chụp ảnh mà khi mở túi, nó nhàu nhĩ thảm hại nên nghiến răng mà cất đi. Đấy là điều duy nhất cảm thấy tiếc nuối, chụp ảnh xong đi ăn là trời bắt đầu ngả sang chiều, đồng hồ đã chỉ 1 rưỡi, ăn cuốn với ngan nướng và phồng ngon tuyệt cú mèo, ăn xong phải ngồi thẳng cho xuôi rồi lại đưa nhau đến Hồ Trúc bạch, nào là việt quất, nào phúc bồn tử, nào là trà xanh, nào là dâu tây, còn có cookies, uống rồi cắn hạt hương dương, câu chuyện xoay quanh con cái, bếp núc, rồi vải vóc, điểm may quần áo. Nói toàn những chuyện rất đời mà thấy tao nhã thế. Buồn cười nhất là đang hăng say tám thì cái quạt quấn dây mạng nhện trang trí theme Haloween khiến những sợi vải như lông gà bay lả tả, rơi cả vào đồ uống.
Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, mới thế mà đã đến lúc phải chia tay, chúng mình đành tạm xa nhau với nhiều lưu luyến. Yến và Huyền về, Loan và Quỳnh đưa mình với Thơ ra bến xe, hẹn gặp các tình yêu Hà Nội một ngày gần nhất ở thành phố cảng, cùng nhau lượn lờ phố xá, nhâm nhi món ăn Hải Phòng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)