Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc nhỏ của con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc nhỏ của con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Tháng sáu rồi

Tháng Sáu rồi đấy, những cơn mưa hạ ào về mát rượi xua tan cái nắng oi nồng làm đặc cả không gian, tháng sáu là tháng hè, học sinh các cấp đã bước vào một mùa thi quyết liệt, trên những đường phố, sắc phượng đỏ rực, chói chang, chút tím phai của những cành bằng lăng làm mắt dịu lại. Nhớ quá một thời cắp sách, với những cánh bướm phượng ép trong trang giấy học trò.
Con trai đã kết thúc một năm học, biểu diễn bế giảng xong cứ nằng nặc đòi theo mẹ đi làm, 5 tuổi, chàng trai của mẹ vẫn cứ nhõng nhẽo, mít ướt nhưng mà lại rất dễ thương, khi nhìn con biểu diễn, mấy năm rồi vẫn vậy, trong lòng mẹ luôn là cảm giác rưng rưng xen lẫn tự hào. Ừ, vì nhìn con đẹp trai, lớn so với các bạn cùng trang lứa, lại lém lỉnh và thông minh, mẹ không cưng, không yêu sao được.


ngày bế giảng, con tham gia múa bài " con cào cào " rồi lại tham dự phần thi dành cho các bé 4 tuổi, con đã giành được số bông hoa tối đa là 4 cho trò chơi của mình, nhìn con nhanh nhẹn, có lúc nghiêm trang chờ đến lượt trả lời, thấy yêu yêu là.



Người mẹ nào cũng mắc bệnh cuồng con, mẹ có thể cười mủm mỉm vào bất kể thời điểm nào trong ngày khi bất chợt nhớ ra những chuyện ngộ nghĩnh của con, nhiều chuyện lắm, mà mẹ lười không ghi lại nên thành thử phần lớn chuyện cũng đã bị quên đi. Nhưng không chỉ mẹ, các cô giáo và thậm chí các phụ huynh trong trường cũng hay kể chuyện con , rằng con cá tính, đẹp trai và rất ghê. Con thích những bạn gái xinh đẹp, thế nên con tả bạn Bông Mai thơm như múi mít và một chị hơn con một tuổi thì thơm như quả dâu tây. Con hào hứng khoe mẹ vì hôm nay đã ôm và thơm bạn Bông Mai trong khi cô giáo bảo bạn xinh thì mới ôm, chứ mấy bạn xấu xấu đến gần là con đẩy ra. Con thích gái đẹp từ thuở nhỏ, ha ha. Con cũng hay đòi hỏi mọi người quan tâm đến mình, sinh nhật bà ngoại, con đã khóc òa vì mãi chưa được ăn bánh và rồi lại khóc vì mọi người cứ nói cười rổn rảng mà không lắng nghe câu chuyện của con, khi đi biểu diễn, con cũng nhắt nhỉ cả nhà đi cổ vũ dù rằng con luôn không mặn mà với việc biểu diễn. Nhiều khi dỗ dành con tập múa, lại phải kể lể chuyện mẹ thấy tự hào ra sao khi nhìn con biểu diễn trên sân khấu, để rồi lại có lúc nghĩ liệu mẹ có áp đặt cho con quá không khi cứ động viên con thi thố này kia.Đi biểu diễn mà cứ phụng phịu, khóc vì cô giáo yêu cầu đánh phấn, sợ bị tô son giống bê đê nên cả bà, cả mẹ, cả cô đều phải dỗ dành.


Cái hôm biểu diễn chia tay các anh chị lớp 5 tuổi tốt nghiệp để vào lớp một, mẹ đã cười hết cỡ khi nhìn con súng sính trong bộ áo dài đỏ và đeo chòm râu màu vàng mà cô đã cất công chuẩn bị cho tiết mục múa " nhong nhong nhong ".



 Con rạng rỡ bên các bạn, cười tít mắt.





ngày hôm đó, cả trường cười phá lên vì con, khi lớp 4 tuổi B  múa " thằng Bờm ", lúc mang nắm xôi minh họa thì các cô sử dụng bánh bao. Vậy là khi cô hỏi thằng Bờm đổi cái gì lấy quạt mo thì con dõng dạc nói chêm vào: Dạ, đổi bánh bao ạ. Sai kịch bản mà lại đúng sự thật, mọi người phá ra cười vui vẻ.
Đã lâu, chẳng cho con đi chơi, cũng lâu hầu như không chụp ảnh vì con không thích, chỉ cần nhìn mẹ giơ điện thoại lên chụp là con đã càu nhàu, mẹ lại chụp ảnh con đấy à, con không thích đâu. Vậy nên chả có mấy ảnh, hôm trước về bà nội cúng cụ, nhân mùa sen nên mẹ rủ rê hai ba con ra Từ Lương Sâm để chụp sen, sen thưa thớt tít giữa hồ xa lắc nên chả chụp được kiểu nào, thấy cái dáng cây đẹp đẹp, nhà mình chụp cho khỏi phí công đi, con lại có màn khóc mếu, dỗi hờn vì  con muốn chụp ảnh mẹ trong khi mẹ lại cứ hăm hở muốn chụp ảnh con, kết quả, cũng thu xếp được, con chụp cho ba mẹ, mẹ chụp hai ba con, ba chụp hai mẹ con và để máy tự chụp cả nhà.

















Con bây giờ rất quan tâm chuyện chính trị, hỏi thích làm gì thì toàn thích nghề vua với nghề đại tướng. Chuyện bên bàn ăn mỗi ngày xoay quanh chuyện biển Đông, con không muốn đi bộ đội, lúc thì cảm thấy chuyện chém giết chả liên quan gì đến mình nhưng lại có lúc bảo không đi mà ở nhà làm chỉ huy, dùng máy bay thả bom để đánh tàu Trung Quốc. Tối qua, mưa giông, lạnh nên mẹ không bạt điều hòa, con khóc òa kêu nóng, rôm cắn, con dọa ra đường ở cho mát và rồi dữ dội hơn, con bảo cứ để kệ cho TQ đánh VN, cho TQ đánh cho VN thua đi. Rõ khổ, chỉ là không bật điều hòa mà đã có nguy cơ mất nước thế này.
Có một lần con khóc đòi đi Parkson mà không được đáp ứng, từ đó đến giờ có lẽ cũng hai tháng có dư, mẹ quyết định dùng tiền 1/6 con được cho để mua vé xem phim, cả nhà sẽ đi xem phim " Tiên hắc ám " vào ngày mai, coi như bù đắp cho con đã lâu chả được đi đâu. Năm nay mẹ cũng vẫn chưa mua thẻ bơi, sau cái vụ thấy bể bơi ở Cầu Giấy dùng hóa chất làm sach nước, thế là có chút thiệt thòi rồi con nhỉ.

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Những điều vụn vặt

Lâu rồi không viết được gì cho con vì ngay cả blog spot cũng rất cùi bắp, hôm nó cho viết, hôm không, những chuyện của con cũng đã lùi xa cả tháng. Mà con nhé, dạo này rất đỗi mong manh, sáng ngủ dậy không thấy ba mẹ nằm bên là khóc òa nức nở. Con đã sắp 5 tuổi rồi, còn có hơn một tháng nữa chứ mấy, vậy mà vẫn nhõng nhẽo khóc hờn hơn cả lúc rất đỗi ấu thơ, mỗi lần nghe tiếng con khóc, bất luận con ăn vạ hay diễn kịch, dù là khóc tủi thân hay dỗi hờn, lòng mẹ vẫn quặn lên, tim vẫn nhói. Vì mẹ quá yêu con.
Mẹ yêu gương mặt sáng bừng, mắt cười lấp lánh.





Mỗi khi về quê ngoại, bao giờ con cũng hòa mình vào các trò vui thơ bé cùng các dì và các em. Nhìn con, mẹ nhớ tuổi thơ vô cùng, khi các cụ ngoại còn sống, khi mẹ và các bác, các dì con cũng ở vào tầm tuổi con và hơn thế, luôn quấn quýt bên nhau mỗi dịp đoàn viên.Con bao giờ cũng có những biểu cảm rất đỗi sinh động.























Con ấy mà, luôn có cách nói chuyện thật hài hước, khiến người lớn không nhịn được mà phải cười, nhưng mà lại hay làm quá, cái gì quá đều không tốt, mà con bé thơ đâu hiểu điểm dừng. Thế nên có khi con trêu chọc mọi người, có khi con uốn éo, nghịch ngợm quá độ, có lúc con nói hỗn như kiểu bảo con phải sắm cái que để đánh người hư. Mà bà hỏi con ở nhà con bé nhất, con đánh ai thì con nói để đánh ông bà vì ông bà đã đánh người mấy trăm năm nay rồi. Nói những chuyện linh tinh thế bằng cái dáng người và vẻ mặt kiểu này.











Con lười học, hôm nào cũng mong đến ngày nghỉ, sáng nào cũng  hỏi xem đã đến chủ nhật chưa hay hôm nay là chủ mấy. Kéo lại là đi học vẫn được cô khen tiếp thu nhanh, giờ học tiếng Anh thường được dán sticker vì nhớ từ. Con bạo dạn nên khi gặp người nước ngoài, vốn tiếng Anh ít ỏi chỉ  vài câu cũng đủ giúp con giao tiếp với người nước ngoài cho đến khi hết vốn. Gặp người Hàn, con chào Hello, không thấy được đáp lại là con Hello. Gặp người Mỹ phần giao tiếp kéo thêm: How are you? I'm fine, thank you. What's your name? I am Tung kèm thêm okay, yes, yeah khi mẹ nói chuyện với khách. Con được khen là đẹp trai và thông minh, nhưng con tự nhiên đến độ lấy tay nhấc cái mũi rất cao của ông khách lên mà vặn vẹo kiểm tra, đấy là người đầu tiên con gặp có sống mũi cao đến thế. Tự nhiên như thế nên dù ở đám đông, con cũng không chìm lấp.





























Sắp tết rồi, năm nay chúng mình cùng đón xuân vui vẻ nhé, sẽ xuất hành đầu năm đi xa đúng nghĩa, sẽ cho con trải nghiệm cảm giác đi máy bay lần đầu, sẽ đặt chân đến những thành phố chưa đến bao giờ để biết nước mình biết bao xinh đẹp. Nhé con.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Đông ngọt

Mùa đông thường gắn với những cơn gió rét lạnh cắt da, bầu trời ảm đạm, xám xịt càng làm cho tâm trạng trở lên u ám. Ấy thế nhưng từ khi con đến bên mẹ, cuộc sống thay đổi hẳn, mẹ thấy đến sắc trời cũng tươi hơn. Đã bước sang ngày 26 của tháng 11, tuy trời lạnh nhưng ngoài kia bầu trời vẫn xanh thẳm, nắng vẫn vàng ươm sắc thắm cho hoa, lại đến mùa làm lịch tết, năm nay chúng mình chả đi đâu được, cũng chả có mấy ảnh để làm, có thể sẽ chỉ làm được lịch 4 tờ treo tường thay cho 12 tờ hoành tráng của năm trước. Đã thế, mẹ lại tham lam làm album 70 trang cho con nên cạn kiệt cả ảnh.
May mà mùa đông năm nay dường như đến muộn, những ngày đông giá rét u ám không quá nhiều nên ngày chủ nhật của tuần trước nữa, hai mẹ con ra Đền Thờ Liệt Sỹ quận Hồng Bàng để chụp ảnh, đã là chiều muộn vì ngày chủ nhật mẹ luôn quay cuồng với chợ búa, nấu nướng, tắm cho cụ...nên hai mẹ con chả thể đi được vào thời điểm đẹp.Trời chiều nhưng ấm áp, may mà cổng đền vẫn mở, hai mẹ con dựng xe bên ngoài cổng, khóa cổ vào vì chả có người trông xe, chúng mình chụp ảnh từ cổng chụp vào. Bãi cỏ phía trước cổng tràn ngập những bông hoa cúc bướm vàng như mật ong, cánh hoa mỏng manh rập rờn trong gió.

DSC_0053

DSC_0055


Tường bao uốn lượn, con tươi cười làm mẫu dù khi nhìn thấy bác cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ gần đó cũng có chút e sợ.

DSC_0060

DSC_0061


Để kệ xe bên ngoài, chúng mình tiến vào trong cổng, những chậu cảnh uốn thế, chuông đồng, hành lang dài hun hút sơn màu gạch ấm áp, gợi cho con nhiều cảm hứng tạo dáng mà phổ biến nhất là kiểu nghiêng người, giơ tay chữ V ngang mắt, nhìn rất cute mà mẹ vẹo cả người để chụp, con rất vui vẻ.

DSC_0098


DSC_0094


DSC_0093

DSC_0092

DSC_0080

DSC_0079

DSC_0078


Những bậc thang nối tiếp nhau dẫn đến điện chính, nơi thờ Bác Hồ và có bia ghi danh các liệt sỹ đã ngã xuống vì một đất nước hòa bình, độc lập, ở trong đó, có tên của cụ nhà mình nên hàng năm, mỗi ngày 27/07, ông bà ngoại lại đến nơi này dâng hương. Con ngồi giữa những bậc thang, nhỏ bé nhưng rất ra dáng.


DSC_0085

DSC_0084

DSC_0083

DSC_0082


Không vào trong đền vì lần trước con thỉnh chuông inh ỏi, làm mất đi sự tôn nghiêm tĩnh lặng cần có. Hơn nữa, để xe ngoài đó cũng không yên tâm nên hai mẹ con ra ngoài, đúng lúc đang đu tường chụp ảnh thì bác cảnh sát giao thông nhìn thấy, hỏi tuổi con, khen vẻ dễ thương lanh lợi của con xong thì cho con mượn xe tuần tra để tạo dáng, nhìn oai phong ghê gớm.:D


DSC_0099

DSC_0064

DSC_0065

DSC_0066




Hôm nay mới thấy cảnh sát giao thông thật ra vẫn có người rất ấm áp , không phải ai cũng lạnh lùng hạch sách ( dù rằng họ cũng chỉ hạch khi mình sai ).


DSC_0108

Lao như cánh chim về phía trước để đi về, mẹ còn chở cậu Lâm đi bắt xe về Hà Nội.

DSC_0109


Mùa đông ngọt ngào như nụ cười và ánh mắt con, mùa đông ngọt như vòng tay con ấm, mùa đông thoảng bên tai hơi thở se se heo may, mang theo tiếng thầm thì: Mẹ, mẹ, con muốn mẹ hay mẹ mẹ, con nhớ mẹ. Chả gì ấm áp hơn những lời yêu thương, chả gì quý báu hơn những giây phút chúng mình bên nhau, ôm ấp, hít hà.
Mùa đông này có thật nhiều ngày nắng ấm, để con có thể mặc áo ngắn tay và nhảy nhót bên đường.


DSC_0029

DSC_0014


Ngắm nhìn tình yêu của mẹ, những phiền muộn thoáng qua trong cuộc sống đều bị đẩy lui.


DSC_0008

DSC_0001



DSC_0041

Viết nhân một ngày đông nắng vàng và chút áy náy vì sáng nay con nói mẹ mẹ con muốn đi cùng mẹ mà mẹ phũ phàng nói con đi cùng ba vì mẹ đã muộn giờ.