Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Ăn vạ


Dạo này ăn vạ có trình, cứ không vừa ý là con ề à, mày cau lại, mồm trề ra, hệt như những em bé hư. Buổi sáng thứ bẩy, vì không có ai trông con nên mẹ nghỉ ở nhà, mới sáng dậy, cổng còn chưa kịp mở, con đã réo rắt điệp khúc đi chơi.
Con tung tăng ra cổng để đòi sang bà Hạnh

Photobucket

Cổng khoá, mẹ không cầm chìa khoa nên nói thôi đừng đi chơi, chờ mẹ đã, thế là nó bắt đầu cau có
Photobucket

rồi thì vứt mũ xuống đất trong lúc vẫn khóc lóc mà chẳng có giọt nước mắt nào.

Photobucket

Vẫn chưa đủ độ thuyết phục, con ngồi bệt xuống đất.

Photobucket

rồi nói hấp Thuỷ, cái mối chu ra để phát âm từ Thuỷ trông vừa yêu lại vừa ghét,mí mắt thì sưng vì bị viêm kết mạc.

Photobucket

Mẹ dạo này cũng chai sạn lắm, con ăn vạ thì mặc con, mẹ cứ điềm nhiên chụp ảnh nên có vẻ con chán, vẫn ngồi bệt nhưng không ề à, cái mặt vẫn bí xị nhưng lại lấy lược ra chơi.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Thấy mẹ vẫn trơ trơ không đổi ý, con nằm luôn ra sân, cái vụ này thì mẹ sợ, vì trời lạnh mà con vẫn chưa hết ho, thế là mẹ nháy vài kiểu rồi bế thốc con dậy, đi lấy chìa khoá mở cổng. Mẹ thua, con ạ, không sao qua được cái bài ăn vạ của con.

Photobucket

Photobucket

Xong rồi, đi chơi là con vui vẻ. Mà dạo này con hay chụp ảnh cho người khác, cú nhíu mắt vào rồi lấy hai tay giơ lên mắt, có lúc quá đà, chụp ảnh mà mắt bị bành ra như làm ngáo ộp vậy, chụp ảnh cho người ta mà lại quay mông lại.

Photobucket

Hay ăn vạ, nhưng dạo này con cũng tình cảm lắm.Hôm qua mẹ đi làm về muộn, không đón con được, phải nhờ ông bà hiệu trưởng đuă về và gửi bà Hạnh tắm và cho con ăn. May mà ông ngoại về sớm nấu cơm, con về nhà đi khắp nơi tìm mẹ, còn gọi mẹ Thuỷ ơi nữa. 19h30 mẹ mới về tới nhà, bà Hạnh đang thay áo cho con. Thấy mẹ con gọi, mẹ ơi bế Tùng một tí. Con còn thơm lên má mẹ, môi mẹ nữa cơ. Mẹ hỏi ăn cơm chưa thì nói con ăn cơm rồi. Bà Hạnh định kể nhưng con không cho và tự mình kể chuyện ăn. Yêu con lắm lắm, và nhiều khi tức mình vì con ăn vạ nhưng mẹ vẫn yêu con ngút ngàn.

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Quà ngày 20 tháng 11


Sau này lớn lên con có hỏi vì sao quà 20 tháng 11 mà mẹ lại để vào thư mục con trai không? Đơn giản là vì mọi bó hoa mà bà được nhận con đều nói là " của Tùng ". Bắt đầu là bó hồng nhung cậu Khiêm mang tặng. Lúc ấy bà đang ở trên Hà Nội vì mợ Hường mổ, mẹ nhận thay rồi cắm vào bát, con khen: hoa đẹp lắm.
Mẹ hỏi: Mẹ cắm hoa đẹp không?
Con rằng: Mẹ cắm hoa đẹp lắm.
Mẹ: Hoa tặng ai hả con?
Con: Hoa tặng Tùng đấy.
Và đây là hoa tặng con nhân ngày của bà.

Photobucket


Đây là lẵng hoa cậu Sơn tặng bà.

Photobucket


Còn bó hoa này là của cậu Minh.

Photobucket


LẴng loa kèn này cũng là của học sinh cũ bà ngoại mang tặng.

Photobucket


còn một lẵng hoa hồng nhưng mẹ mang lên trên phòng rồi nên không đưa vào đây. Lẵng hoa nào con cũng khen đẹp, lẵng hoa nào con cũng nhận là của mình. Rất tự nhiên, con nhận lẽ yêu thương như thể con là hiện thân của tình yêu vậy.Mấy bó hoa dưới đây là mẹ cắm cho đám cưới bác Hiền, nhân thể mẹ post lên để nhớ, và đây là những lẵng hoa trước khi có con hiện hữu trong đời mẹ nên con không biết để nhận là của con.

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Bà ngoại bảo, mọi cái đều là của con, bà ngoại cũng của con luôn, sướng nhỉ. Mà không chỉ đồ ở nhà, cả đồ nhà bà Hạnh ông Thích cũng là của con. Hộp tiền nhà bà là của Tùng để đi phố ăn đa, đầu đĩa là của Tùng để bật nhạc chà khứ, gối là để tùng nằm, thậm chí hỏi: Tùng con ai? Nói: Con Thuỷ. Hỏi: Cháu ai? Lại trả lời: cháu Hạnh. Ấy thế mà tối hôm qua lúc bà Hạnh bế con ngoài ngõ, có người hỏi bà bế cháu ai thế thì con dõng dạc: Cháu ông Lời.Ông ngoại sướng nhá, không phải là nó không biết đâu, chỉ là nói với đối tượng nào thì phải trả lời ra sao thôi.
  • Biển
    Hí hí.. nhóc lém lỉnh quá chị ui

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Ngày hội nhà giáo


Là ngày hiến chương các nhà giáo ạ, ngày 20 tháng 11. Nhớ lại thời cắp sách, ngày này mẹ cùng các bạn tụ tập đóng tiền mua quà, mua hoa để đi tết các thày cô. Cái thuở còn là học sinh cấp I, quà chỉ là những bức tranh treo tường rẻ tiền, đôi dép tổ ong màu trắng cho thày, cái nón cho cô, rẻ nhưng là tấm lòng của những học sinh như mẹ ngày ấy,hướng về thầy cô.Hoa thời ấy không cầu kì, rườm rà như bây giờ mà bó thật giản đơn trong giấy bóng kính, thường là hoa dơn và hoa hồng.
Hoạt động vui vẻ nhất cho ngày này là làm bích báo, nào là làm thơ, nào là vẽ tranh và có thi báo tường giữa các lớp. Hoạt động này kéo dài đến hết thời cấp II của mẹ. Lên cấp III, lớn hơn, học sinh thòi mẹ đạp xe rồng rắn đi mua hoa, đã có thể tặng cô những mảnh vải may áo dài, tặng các thầy cái khăn len hay áo khoác, bằng tiền xin của bố mẹ.
Nói đến ngày này, người đầu tiên mẹ nên kể đến là bà ngoại, bởi bà không chỉ là mẹ của mẹ mà còn là cô giáo dậy sử và giáo dục công dân của mẹ hồi cấp II, bà không dậy văn mẹ nhưng mẹ có được thừa hưởng một chút năng khiếu văn từ bà nên năm nào mẹ cũng đi thi học sinh giỏi văn cả. Có điều, mẹ chưa bao giờ lọt vào vòng toàn quốc, chỉ dừng lại ở cấp thành phố và cao nhất là giải khuyến khích mà thôi. Nhân ngày hiến chương các nhà giáo, chúc cho bà ngoại sức khoẻ dồi dào, chúc cho bà thoả được mọi ước ao và mẹ đang tìm mua tặng bà một đôi giày làm quà kỉ niệm. Con sẽ chúc bà như thế nào đây nhỉ?
Sáng nay đưa con đến trường, đã dặn con là phải đưa hoa tặng cô rồi chúc mừng mà con cứ khóc lóc, bám chặt lấy mẹ và chẳng chịu tặng hoa hay nói một lời gì. Con thật là...
Ngẫm thấy thời gian trôi  nhanh quá, mới ngày nào mẹ còn bé tí mà giờ đã làm phụ huynh, đã đi tặng hoa cho cô thay con rồi.Uh, tre già ròi măng lại mọc, mẹ trưởng thành là thêm bao nép nhăn trên mặt ông bà ngoại, rồi lại có nếp nhăn trên trán mẹ khi con lớn khôn mỗi ngày, một ngày nào đó, con sẽ trưởng thành...ồ, mẹ đang nghĩ xa xôi quá.
ngày 20 tháng 11, các thày cô thường nói mong ước lớn nhất của người chở đò là các em học sinh sẽ được ươm mầm tri thức để bay cao bay xa giúp ích cho đời.
Con của mẹ đang là học sinh cá biệt, đi học thì chẳng thuộc bài thơ, bài hát nào cô dậy. Hỏi cô dậy con điều gì thì trả lời: Trật tự đi. Úi trời, còn thơ, còn hát thì chẳng vào đầu được chữ nào cả. Sáng nay hỏi con học dốt thế, chả biết cô dậy những gì thì nói : không.
Đã vậy lại suốt ngày nói: hấp cô, giờ lại còn cắt xít cô nữa chứ. Ôi trời, cái từ cắt xít này thì đúng là của cô, mà sao con không nhớ mấy bài thơ cô dậy nhỉ???

  • TRUNG KIEN
    Ngay nay doi voi nhung ai la nha giao qua la hanh phuc do chi oi!
    • Mayflowerminhthanh
      uh, em cũng vậy đúng không, chúc em một ngày nhà giáo thật vui.
  • Phúc còi và Bí Đỏ
    Cô dậy con điều gì thì trả lời: Trật tự đi. Úi trời

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Thương lắm miền Trung- thương lắm con trai


Dạo này miền Trung đang oằn mình trong cơn lũ, nhìn cảnh nhà cửa ngập đến nóc, đường đầy bùn trơn, nghe số liệu những người chết vì mưa lũ...mà mẹ không thẻ cầm lòng được. Cô em cùng phòng đang bảo là mẹ bị tắc tuyến lệ chỉ vì nước mắt mẹ cứ chảy suốt khi đọc những mẩu tin mưa lũ hay khi nghe ai đó nói về miền Trung.
Uh, khúc ruột của cả nước ấy đang đau lắm con à và cũng như mọi người, mẹ muốn chung tay chia một phần trách nhiệm. Dạo này mẹ không vào blog vì rục rịch cho kế hoạch đi miền Trung cứu trợ, công ty mẹ ủng hộ một tấn gạo cùng quần áo cũ, mọi người còn lo gấp quần áo, đóng thùng và chia gạo vào thành túi 5 cân nữa.
Theo dự kiến, sáng chủ nhật vừa rồi mẹ đi cùng liên đoàn lao động thành phố và mẹ hăng hái đăng kí đi cứu trợ sau khi cân nhắc rất lâu về chuyện xa con một đêm hai ngày.
Ồ, mẹ nghĩ là mẹ có thể ở bên và bằng tấm lòng của mình, phát gạo cứu trợ cho những đồng bào đang oằn mình chịu khổ trong mùa mưa lũ. Thế nhưng tình thương mẹ đành chỉ có thể gửi bằng tấm lòng và bằng tiền ủng hộ chứ không thể tự mình đến để cảm nhận nỗi khốn khở đớn đau của người dân vùng lũ chỉ vì: CON ỐM.
Con ốm, xoá tan mọi hăm hở đi cứu trợ trong mẹ, xoá tan mọi nguồn vui.Mẹ cần phải bên con trước hết, trên tất cả mọi điều và sau một đêm thứ sáu thức trắng vì con, ngày thứ bảy mẹ nghỉ làm và gọi điện đến công ty thông báo tìm người thay mẹ đi cứu trợ. Mẹ thương con, con con trai bé bỏng, con sốt tới 40,3 độ làm mẹ cứ tưởng nhiệt kế bị hỏng. dùng viên đặt hậu môn, mấy tiếng sau con mới hạ nhiệt độ xuống còn hơn 39 độ. Lần này con không nôn, khong trớ, nhưng mà cứ sau 6 tiến là thân nhiệt con lại lên hơn 40 độ và mẹ phải canh giờ cho con uống thuốc hạ sốt hoặc dùng viên đặt hậu môn.
Con còn bị đau mắt, viêm mũi nữa, hai mắt đùn rỉ ướt nhèm cả mi và khi ngủ dậy con không mở được mắt. Con ngứa mắt nên lại dụi, càng day mạnh lại càng đau nên cứ lặp lại cái vòng dụi mắt khóc, dụi mắt khóc liên tục, mẹ sốt ruột, xót ruột, và mệt. thực sự là mệt con à, cả ngày mẹ không ngủ, không có đêm nào mẹ trọn giấc vì tối thiểu cũng phải xi con đái đến 2 lần để tránh con tè dầm ra chăn,chiếu. Thế mà khi ốm, con bướng bỉnh không cho xi mà kiên quyết đái đến ba lần một cách thản nhiên trước mặt cả nhà trên chiếc giường của hai mẹ con. Con không cho mẹ nằm, mẹ mà đặt lưng là con hô: Mẹ dậy đi, cởi chăn ra, mẹ bế Tùng.
Rồi con kêu nóng, lát sau rét con lại nói: Tùng lạnh lắm, mẹ đáp chăn ( cho ) Tùng, mẹ ôm Tùng. con còn đòi mẹ vỗ mômg và ru à ơi nữa. Qua cơn rét, lại đòi mẹ ngồi dậy, rồi đòi mẹ bế Tùng, Tùng đi chơi. Buổi sáng thứ bảy, ốm là thế nhưng con vẫn đòi sang nhà bà Hạnh từ sớm và cả ngày con ở bên đấy. Mẹ cũng ở luôn bên bà Hạnh, chỉ về nhà lúc cần pha sữa hay mang đồ ăn cho con và khi mẹ ăn cơm mà thôi.
Cực nhất là màn tra thuốc và rửa mắt cho con, con khóc lóc om xòm như thể đang bị tra tấn, còn gọi bất cứ ai đứng gần là cứu con nữa chứ: Con thảm thiết: Ông Thích ơi, cứu Tùng.
Lần này con ốm nhưng mẹ vẫn nhẹ nhõm vì con vẫn chơi và ăn ngoan. Này là bơm xe đạp, mồm kêu: xịt xịt, chắc tương lai thất nghiệp cs thể làm nghề vá xăm lốp ở vỉa hè

Photobucket


Ốm- nhưng không vì thế mà quên việc khó tính trong lựa chọn quần áo giày dép. Con đặc biệt thích mặc quần bò bất kể ngày đêm, dù là trước khi đi ngủ con vẫn đòi mặc quần bò. Đưa quần khác con cởi ra rồi chê xấu, nói: quần xấu, sợ quần xấu lắm.Bà ngoại lại mới đan thêm cho con một cái quần len và một cái áo gilê, sau khi thuyết phục được con là áo đẹp, con mặc rồi thì lúc nóng cũng không chịu cởi, bà Hạnh phải giả vờ là bà ngoại khâu áo kiểu gì mà áo thủng, cởi ra để khâu lại con mới cho cởi. Và cái áo áo đẹp không nỡ cởi ra ấy đây này.

Photobucket
Mợ Hường mới mua cho con một đôi giày mới và ngay khi cái đôi giày hàng xách tay, hiệu Clark được cậu Lâm mang từ Hà Nội về, đoi giày con vẫn khen là xịn lắm bà ngoại mua đã bị ra rìa. Con chỉ đi đôi giày mới, ngủ cũng không cho cởi giày, và chỉ khi con ngủ thật say, mọi người mới rón rén gỡ đôi giày ra khỏi chân con. Thế mà khi ngủ dậy, ngay lập tức con hỏi: giày Tùng đâu rồi và reo lên đây rồi khi tìm thấy.Có thật là đôi giày mới đẹp đến độ đánh bật đôi giày cũ không nhỉ?

Photobucket


đôi giày cũ đây này, đâu có xấu

Photobucket


chính là cái đôi con đi ở chân khi mặc áo gilê với quần bò đấy.Mẹ hay có kiểu chụp ảnh xì tin và nhiều lúc chụp nhí nhố nên con cũng vậy thì phải. Mấy cái thứ trên đầu mẹ là sản phẩm của hãng Disney Japan đấy, đây nữa này.

Photobucket


con thích mặc đẹp, và thích ăn ngon. ăn cua bể thì chỉ thích ăn càng, con thích ăn tôm to, còn thích ăn hai hòn dái gà nữa chứ.Và vì lần này ốm con vẫn ăn tốt nên cái bụng cứ tròn quay, lộ ra sau lần áo.

Photobucket


Photobucket


con vẫn chơi, vui vẻ, bạn chí hàng xóm thì có năng khiếu thợ xây, bạn ấy cầm cái bay xoa nền gạch nhoay nhoáy.Rồi hai đứa vớ lấy cái đống cút của nhà bà hạnh mà bốc, mà vầy.

Photobucket


Photobucket


Con cẩn thận. cứ có ai đi vào nhà mà không đóng ccổng là con chào xong rồi ra đóng cổng lại ngay, mồm còn nói: đóng cổng nữa chứ. uồn cười nhất là trưa chủ nhậtaganf đến giờ ăn, mọi người đang vây quanh con,con kéo bà ngoại vào rồi nói: ngoại về thôi, đóng cổng và con kéo cổng mặc bà Hạnh, dì Li, dì Hoa đứng ngoài. rồi con lại mở cổng, nói: Hoa vào đi, Li vào đi, rồi đóng cổng. Con vừa đẩy mọi người vừa hô: tất cả ăn cơm, mọi người ngồi chỗ bàn nước ngoài sân, con lại hô: tất cả đi chơi, chết cười.Mẹ nhổ rau nhà bà Hanh nấu cháo cho con, con bảo bà:Thuỷ trộm rau Hạnh, nấu Tùng.( ý là nấu cho Tùng ăn). Buổi chiều ông Hàm để quên xe, bị bà Hạnh giấu, khi ông ấy sang tìm, mọi người trêu nói không biết để doạ, con chỉ điểm: kia, ở kia. Giật mình ông ấy hỏi con, một thằng bé 21 tháng, con dẫn đến tận chỗ để xe, nói: đây. Thế là ông ấy bảo may mà có thằng Tùng. bà Trãi ra chơi nhà bà hạnh, lúc con ở đấy và đang bướng. Bà ấy bảo trẻ tầm này phải dậy, phải đánh, nó biết rồi kẻo lớn lại hư, con không nói gì, dắt tay ba rồi quay người nói: ba Anh, về thôi. Bị ba mắng, con nói, át xít bà, mà cái tay át xít các ngón đan với nhau rất dẻo, mẹ lóng ngóng mãi không bắt chước được. Tối qua tắm cho con, lúc gội đầu, mẹ đọc: Top to toe, wash, Jonson's Jonson, con đọc lại chuẩn xác còn khuyến mại thêm từ: gội đầu.Đấy, con biết rõ cái từ đấy dùng để chỉ sản phẩm nào và có chức năng gì nhé. Ốm, nhưng mà không quá tệ, con nhỉ. Sáng nay mẹ lại cho con đến trường, đã khỏi mắt và hết sốt rồi, chỉ còn ho nữa thôi.
  • NGỌC NHI
    Cô thích lắm hình này của con nè! Mau khỏe con nhé!
  • Nam Tran
    Thương em quá, mau khỏi ho nốt đi để mẹ hết lo Tùng nhé 
  • Nhím Táo Cỏ
    Cậu quả là sành điệu, tớ thấy những món đồ cậu thích đều rất đẹp í. Mong cậu chóng khỏe nha!
    • Mayflowerminhthanh
      Tớ sành điệu mà còn chạy dài mới bằng cậu, cậu đi chưoi một hôm mà đội những hai cái mũ, tớ nhà quê chưa bao giờ được đến hồ bơi.
  • Phúc còi và Bí Đỏ
    con trai ốm nhưng vẫn chơi là mừng rồi ! Tùng giống ai mà điệu thế, chỉ thích mặc đồ mới thui
    • Mayflowerminhthanh
      , Hay là giống mẹ hả chị? Tại mẹ Tùng cũng thích mặc đồ mới mà.

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

21 tháng và mùa đông ấm áp


Hôm qua là ngày con tròn 21 tháng, cứ vào ngày con tròn tháng, mẹ lại thấy lòng mình vui khôn tả. Thêm một ngày là con thêm lớn, thêm khôn, thêm một ngày là thêm rất nhiều yêu thương con được nhận và cả rất nhiều thương yêu mà con trao.
Cứ thế thời gian trôi, cho yêu thương đong thêm đầy và để con chững chạc hơn lên, chàng trai 21 tháng.
cái thời điểm từ tháng 20 sang thứ 21 con trải qua hai trận ốm dài. Con vừa mới khỏi và quay lại việc học hành được hơn một tuần thôi. 21 tháng, thừa nhận khả năng ngôn ngữ của con đã phát triển cực nhiều, con đã nói những câu dài, rất dài.
con biết doạ dẫm mọi người bằng đúng cách mà mọi người doạ con. Điển hình là buổi tối, con hay kêu mọi người đi ngủ:
Ông ngoại ơi, đi ngủ đi, ộp đấy.
Mẹ ơi ngủ đi, ộp đấy.
Cậu ơi ngủ đi, ộp đấy.
Ba sang chơi, mẹ đưa con về tắm, con gọi ba:
Ba Anh về ngay, ộp đấy.
Hôm qua ba sang từ chiều, không biết ba có nhớ hôm qua con tròn 21 tháng không nhưng ba đã ở lại chơi với con thật lâu, tận 10h đêm ba mới về. con khóc lóc đòi ăn kẹo sạch răng:
ăn kẹo, ăn kẹo, con xin và rồi con khóc.
ăn 2 cái rồi, con lại đòi thêm, đành dối con rằng ộp lấy kẹo rồi, ba giả vờ ra ngoài chiến đấu và chỉ mang về được một cái kẹo và hứa hẹn sẽ đòi ộp cả gói vào sáng hôm sau. Rồi sáng nay việc đầu tiên con làm khi thức giấc là gọi:
Ba Anh ơi.
Mẹ nói ba ở nhà nội rồi, thế là con tiếp:
Ộp hư lắm, trả kẹo Tùng đây.Tay con giơ ra, nhỏ xinh, con ộp vẫn chẳng có động tác nào hết.Tội không?
21 tháng, con đã ăn tốt hơn nhiều, buổi tối đã ăn cơm thay cho ăn cháo, ăn cơm của cả nhà luôn chứ không phải là cơm được nấu riêng đâu nhé, con ăn hết một bát cơm của người lớn, suất ăn của con nhiều hơn của bà ngoại.
21 tháng, con rất thích nghe nhạc, mà thích nghe tiếng nhạc đập chát chúa, inh ỏi cả đầu, con chỉ nghe duy nhất ban nhạc Boney hát mà thôi, vừa nghe vừa nhảy rất là điệu nghệ.

Photobucket


Mải nhảy quá, đái cả ra quần, thay xong lại nhảy tiếp.

Photobucket


21 tháng, con khen chê rất hợp người hợp cảnh. Nhìn tay chân bẩn, con biết nói: kinh lắm, bẩn lắm. Thấy em bé đẹp con khen: Em đẹp lắm, bộ bàn ghế ông bà mới mua, con khen: Bàn ghế xịn lắm.

Photobucket


Mà bàn ghế có xịn không nhỉ? Bộ này là xi măng giả gỗ, giá 1,7 mio, trông cũng tinh xoả, hệt như gỗ từ những vân gỗ đến xù xì như gốc cây. con quả là tinh mắt. Mẹ thì rất thích bộ bàn ghế này vì nó hợp với cái sân và hòn non bộ. Hôm qua nhà mình có người đến cắt cây, cây me và cây khế.con cũng tham gia dọn dẹp, ông ngoại kéo cành cây còn con thì nhặt khế vứt ra thùng rác. tiện thể, vứt rác gần hết thì nhặt một quả lên cho vào mồm nhai ngấu nghiến, cả nhà chỉ còn biết kêu trời. con quả là bẩn có đẳng cấp. 21 tháng, quà cho con là một cái quần len do bà đan và một bộ quần áo mẹ đặt may ở hiệu. Cái quần len bà đan trông rất là thể thao còn bộ quần áo mẹ may làm con dễ thương như một chú gấu.

Photobucket


Photobucket


21 tháng, con tự biết cách bật đầu đĩa nhà bà Hạnh, nhạc phải thật to, mọi người sợ con điếc tai, vặn nhỏ, là con tự vặn to ngay, nếu mọi người rút giắc cắm là con khóc ăn vạ hoặc đi cầu cứu người khác. Hãy nhìn bức ảnh này, trình tự bật đầu đĩa nhé, mở đầu trước, chỉnh âm li sau, không thành công thì đi gọi điện cho ông Thích,không ăn thua là khóc lóc lôi kéo bà Hạnh để mong sự trợ giúp. Con thật là phiền.

Photobucket


Photobucket


21 tháng, con ngày càng bướng bỉnh, thích trêu ngươi mọi người. nếu như trước kia ai bảo gì con làm lấy thì giờ đây, cái tôi to chình ình của con nó cổ vũ cho con làm ngược lại những gì mọi người yêu cầu. Ví như nói con chào, con kiên quyết: không. Mà cái người lạ huơ lạ hoắc đang đi trên đường chả biết con là ai thì con lại chào rối rít. 21 tháng, con biết phân biệt rõ: nóng và lạnh, chật và chặt.Thấy nóng con bảo nóng lắm và đòi cởi áo. Trời lạnh, con kêu lạnh lắm và nói: đi tất. áo chật, quần chật con bảo chật và bảo: cởi ra, chật lắm.Bình nước vặn chặt con không mở được, nói chặt lắm và nhờ mẹ: Thuỷ mở ra. Phân biệt rõ thế nên trộm vía từ bé đến giờ con chưa bị viêm phổi một lần nào, bởi mẹ mặc đồ theo cảm giác của con mà.cũng vì cảm giác ấy tốt thế nên có một cái jacket hàng hiệu, khách hàng của mẹ mua ở Đức và cho, con từ chối dẫu ràng nó đẹp. Mẹ cố nhét để chụp vài kiểu ảnh cho nó bõ cơn tiếc, còn cái áo thì dành tặng cho em Lâm Tùng.

Photobucket


Photobucket


21 tháng, những bước chân của con sải dài chững chạc. Yêu lắm cái khoảnh khắc nhìn con cất bước, đường dài và rộng, con thênh thang chân bước, thấy con lớn biết bao nhiêu.

Photobucket


Photobucket


Photobucket


21 tháng, con đi học rất ngoan, trừ khi nghỉ ốm, tuần nào đi học con cũng bổ sung phiêú bé ngoan vào bộ sưu tập phiếu bé ngoan của mình. Mẹ làm mất đâu một phiếu và một lần ba đi đón cũng quên không lấy phiếu bé ngoan về cho con.Chúc mừng con đã 21 tháng. Mẹ sẽ nhờ cô giáo kiểm tra chiều cao và cân nặng của con.
  • Biển
    Anh ấy hiếu động quá chừng luôn
  • Phúc còi và Bí Đỏ
    trả lời của em lúc nãy chị đọc rồi, hổng hiểu sao mình thấy thương cái anh chàng lém lĩnh này ghê ớ. Chị mong 2 mẹ con nhiều niềm vui và hạnh phúc! Tùng may mắn có mẹ và cả ông bà ngoại chăm sóc, tình cảm 2 bố con khắng khít thế cũng mừng em hé! Người lớn mình sao cũng được, chỉ mong con trẻ mạnh khỏe và hồn nhiên chơi đùa là hạnh phúc rồi!
  • Phúc còi và Bí Đỏ
    chị không biết hoàn cảnh của ba mẹ em Tùng thế nào (thắc mắc lắm nhưng không dám hỏi đâu) nhưng không hiểu sao mỗi lần thấy mẹ kể chuyện em chơi với ba là thấy mình thương em lắm. Mong em luôn có những ngày thơ ấu trọn vẹn trong tình yêu thương của bố mẹ ! Chúc mừng 21 tháng của con trai nhé!
    • Mayflowerminhthanh
      Cảm ơn chị vì tình cảm chị đã dành cho mẹ con em, thú thật là em đã trả lời rất dài nhưng câu trả lời đã bị cái plus ngớ ngẩn quăng vào hư vô nên không có hứng thú viết lại. Có những điều tưởng chừng đơn giản mà lại phức tạp và em nợ con mình một hạnh phúc trọn vẹn trên thế gian này. Tất nhiên em mong muốn tình cảm của hai cha con không bị suy chuyển chừng nào mà ba Tùng còn chưa tìm cho anh ấy một bến bờ hạnh phúc mới. Nếu anh ấy gặp một ai đó và có gia đình mới, em không thể đòi hỏi sự quan tâm lại không bị chia ít ra là đều nhau cho tất cả, chị à.
  • Nam Tran
    Chúc mừng mốc 21 tháng của Tùng nhé, yêu lắm sự cá tính của con 
    • Mayflowerminhthanh
      Cảm ơn mẹ vì tình yêu mẹ dành cho Tùng.Thật sự ấm áp lắm ạ.