Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Cho mình- nhân ngày mưa bão

Đã bao lâu rồi không còn có một bài viết nào cho riêng mình, bài viết nào cũng xoay quanh chuyện của con, thậm chí cả cái tên bố mẹ đặt cho mình cũng đã thường bị đặt sang một bên để tự hào dùng danh xưng " Mẹ Tùng ". Phụ nữ là vậy nhỉ, con cái là món quà trời ban, con khỏe mạnh, ngoan ngoãn đã là một hạnh phúc, nếu còn may mắn có thêm diện mạo tốt và trí tuệ nữa thì hoàn hảo, chả còn gì hơn nữa mà ước ao. Mà phụ nữ, vốn nhạy cảm và yếu đuối, dù có mạnh mẽ đến mấy thì vẫn có những phút giây thấy yếu lòng. Phụ nữ còn hay mơ mộng, có phút lãng đãng bất chợt, như là cái lúc nhìn những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời, như là lúc bất chợt cười một mình vì một cơn mưa ngang qua, như là cái lúc nhìn những tia nắng lung linh sắc màu xuyên qua kẽ lá. Mình ấy mà, đã có cả một tuổi thơ dài rong ruổi với những cây sào dài có nhựa hồng xiêm hay nhựa mít  gắn vào đầu để dính ve, những ngày trời mưa mải mê trên những cánh đồng để vồ cho bằng được những con châu chấu, những khi rón rén bắt chuồn chuồn đậu trên những khóm cây, những lúc vặt tanh tách làm pháo nổ. Tuổi thơ là những lần chạy chân đất trên những cánh đồng đầy gốc rạ, chơi đồ cứu, chơi trốn tìm, chơi cướp cờ hay bịt mắt bắt dê...là những lần ép hoa trong trang giấy học trò hay ép bướm vào những trang sổ nhỏ, là những bài thơ con cóc cảm nhận về mọi vật xung quanh....Khi đi làm, lấy chồng và sinh con những thú vui ngày trước chợt bị gác sang một bên mà không hề tiếc nuối, niềm vui chuyển thành việc được nghe tiếng con cười, lúc con bóp chân hay đấm lưng khi mình than mệt, là khi nghe con khen mẹ xinh đẹp hay mềm mại, khi con ôm mình, dụi đầu vào người mình mà nói rằng con yêu mẹ lắm...Đấy, thế là quên hết ưu phiền...Thỉnh thoảng, khi bất chợt lần giở những bức ảnh ngày xưa, bắt gặp lại những cánh bướm ép plastic, tuổi thơ êm đềm lại như cuốn phim quay chậm, những giọt thời gian chảy qua kẽ tay, lại thấy vui vẻ vì c ái thói quen thích chụp ảnh của mình. Mỗi bức ảnh của mỗi thời kì đều gắn liền bao kỉ niệm, thế cho nên cứ dọn nhà mà nhìn thấy ảnh là lại lật giở say  sưa, lại ngẩn ra và tha hồ lục lọi kí ức về một thuở. Cái thời ấy, có thể ngẫu hứng chụp ảnh  bất cứ lúc nào, là buổi trưa lang thang vườn hoa, đạp xe trên những con phố yên tĩnh rợp bóng cây hay lúc trống thời gian giữa hai ca học, mỗi lần sinh nhật, mẹ lại cho thợ chụp một kiểu ảnh kỉ niệm, bây giờ, mình có thể làm mẫu ảnh của con, của cháu, của chồng, nhưng chỉ có hai bạn Tùng là háo hức chụp ảnh cho mình, chứ chồng thì chụp vô cùng khiên cưỡng. Mình cũng thích chụp ảnh hoa cỏ linh tinh, mình chụp hoa theo cách của riêng mình.




Mùa sen năm nay, mình lượn đi chụp sen đến mấy lần, dù là rón rén ngồi trên thuyền cho em trai đẩy, chỉ nom nớp lo thuyền lật, nhưng mấy anh chị em như tìm lại được cả tuổi thơ trong trẻo ngày nào, còn mình thu hoạch được vài tấm ảnh trên bờ ruộng với sen. Mà thực ra, kể lể dài rông ở trên cũng chỉ là để minh họa cho máy cái ảnh ở dưới, cả khi đi ẹo cũng vẫn tha  con đi cùng.






Mặt thì giừ rồi nhưng mà cái cảm giác vui vẻ khi vui đùa cùng những chị em thân thiết hồi nhỏ thì vẫn thật tuyệt. Mà cái vụ sen này là hoàn toàn phát sinh,  nhân thể đám cưới em con dì thì cả lũ kéo nhau đi chụp, một trận cười no bụng khuấy cả không gian trưa vốn rất yên tĩnh, khuấy cả cái nóng điên đảo của buổi trưa hè lên nhất là khi mấy trai thanh gái lịch nhà mình bị lật thuyền và ướt lướt thướt như chuột. Để bâỏ vệ cái váy này, mình nhất quyết chỉ chụp trên bờ chứ không có kiểu nào chụp trên thuyền hết, trước đó, đã ẹo và ẹo trong đám cưới rồi mà.








Nhận thấy một điều, từ bé đến giờ, mình vẫn cứ hay ưỡn  ẹo như thế.








Ướp mình trong hương sen dìu dịu, sắc hồng sen làm ngây ngất lòng ai,



Và sắc trắng sen tinh khiết thế này không khỏi làm mình ngơ ngẩn.





PS: Lảm nhảm nhân ngày bão mà vẫn đi làm.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Tháng sáu rồi

Tháng Sáu rồi đấy, những cơn mưa hạ ào về mát rượi xua tan cái nắng oi nồng làm đặc cả không gian, tháng sáu là tháng hè, học sinh các cấp đã bước vào một mùa thi quyết liệt, trên những đường phố, sắc phượng đỏ rực, chói chang, chút tím phai của những cành bằng lăng làm mắt dịu lại. Nhớ quá một thời cắp sách, với những cánh bướm phượng ép trong trang giấy học trò.
Con trai đã kết thúc một năm học, biểu diễn bế giảng xong cứ nằng nặc đòi theo mẹ đi làm, 5 tuổi, chàng trai của mẹ vẫn cứ nhõng nhẽo, mít ướt nhưng mà lại rất dễ thương, khi nhìn con biểu diễn, mấy năm rồi vẫn vậy, trong lòng mẹ luôn là cảm giác rưng rưng xen lẫn tự hào. Ừ, vì nhìn con đẹp trai, lớn so với các bạn cùng trang lứa, lại lém lỉnh và thông minh, mẹ không cưng, không yêu sao được.


ngày bế giảng, con tham gia múa bài " con cào cào " rồi lại tham dự phần thi dành cho các bé 4 tuổi, con đã giành được số bông hoa tối đa là 4 cho trò chơi của mình, nhìn con nhanh nhẹn, có lúc nghiêm trang chờ đến lượt trả lời, thấy yêu yêu là.



Người mẹ nào cũng mắc bệnh cuồng con, mẹ có thể cười mủm mỉm vào bất kể thời điểm nào trong ngày khi bất chợt nhớ ra những chuyện ngộ nghĩnh của con, nhiều chuyện lắm, mà mẹ lười không ghi lại nên thành thử phần lớn chuyện cũng đã bị quên đi. Nhưng không chỉ mẹ, các cô giáo và thậm chí các phụ huynh trong trường cũng hay kể chuyện con , rằng con cá tính, đẹp trai và rất ghê. Con thích những bạn gái xinh đẹp, thế nên con tả bạn Bông Mai thơm như múi mít và một chị hơn con một tuổi thì thơm như quả dâu tây. Con hào hứng khoe mẹ vì hôm nay đã ôm và thơm bạn Bông Mai trong khi cô giáo bảo bạn xinh thì mới ôm, chứ mấy bạn xấu xấu đến gần là con đẩy ra. Con thích gái đẹp từ thuở nhỏ, ha ha. Con cũng hay đòi hỏi mọi người quan tâm đến mình, sinh nhật bà ngoại, con đã khóc òa vì mãi chưa được ăn bánh và rồi lại khóc vì mọi người cứ nói cười rổn rảng mà không lắng nghe câu chuyện của con, khi đi biểu diễn, con cũng nhắt nhỉ cả nhà đi cổ vũ dù rằng con luôn không mặn mà với việc biểu diễn. Nhiều khi dỗ dành con tập múa, lại phải kể lể chuyện mẹ thấy tự hào ra sao khi nhìn con biểu diễn trên sân khấu, để rồi lại có lúc nghĩ liệu mẹ có áp đặt cho con quá không khi cứ động viên con thi thố này kia.Đi biểu diễn mà cứ phụng phịu, khóc vì cô giáo yêu cầu đánh phấn, sợ bị tô son giống bê đê nên cả bà, cả mẹ, cả cô đều phải dỗ dành.


Cái hôm biểu diễn chia tay các anh chị lớp 5 tuổi tốt nghiệp để vào lớp một, mẹ đã cười hết cỡ khi nhìn con súng sính trong bộ áo dài đỏ và đeo chòm râu màu vàng mà cô đã cất công chuẩn bị cho tiết mục múa " nhong nhong nhong ".



 Con rạng rỡ bên các bạn, cười tít mắt.





ngày hôm đó, cả trường cười phá lên vì con, khi lớp 4 tuổi B  múa " thằng Bờm ", lúc mang nắm xôi minh họa thì các cô sử dụng bánh bao. Vậy là khi cô hỏi thằng Bờm đổi cái gì lấy quạt mo thì con dõng dạc nói chêm vào: Dạ, đổi bánh bao ạ. Sai kịch bản mà lại đúng sự thật, mọi người phá ra cười vui vẻ.
Đã lâu, chẳng cho con đi chơi, cũng lâu hầu như không chụp ảnh vì con không thích, chỉ cần nhìn mẹ giơ điện thoại lên chụp là con đã càu nhàu, mẹ lại chụp ảnh con đấy à, con không thích đâu. Vậy nên chả có mấy ảnh, hôm trước về bà nội cúng cụ, nhân mùa sen nên mẹ rủ rê hai ba con ra Từ Lương Sâm để chụp sen, sen thưa thớt tít giữa hồ xa lắc nên chả chụp được kiểu nào, thấy cái dáng cây đẹp đẹp, nhà mình chụp cho khỏi phí công đi, con lại có màn khóc mếu, dỗi hờn vì  con muốn chụp ảnh mẹ trong khi mẹ lại cứ hăm hở muốn chụp ảnh con, kết quả, cũng thu xếp được, con chụp cho ba mẹ, mẹ chụp hai ba con, ba chụp hai mẹ con và để máy tự chụp cả nhà.

















Con bây giờ rất quan tâm chuyện chính trị, hỏi thích làm gì thì toàn thích nghề vua với nghề đại tướng. Chuyện bên bàn ăn mỗi ngày xoay quanh chuyện biển Đông, con không muốn đi bộ đội, lúc thì cảm thấy chuyện chém giết chả liên quan gì đến mình nhưng lại có lúc bảo không đi mà ở nhà làm chỉ huy, dùng máy bay thả bom để đánh tàu Trung Quốc. Tối qua, mưa giông, lạnh nên mẹ không bạt điều hòa, con khóc òa kêu nóng, rôm cắn, con dọa ra đường ở cho mát và rồi dữ dội hơn, con bảo cứ để kệ cho TQ đánh VN, cho TQ đánh cho VN thua đi. Rõ khổ, chỉ là không bật điều hòa mà đã có nguy cơ mất nước thế này.
Có một lần con khóc đòi đi Parkson mà không được đáp ứng, từ đó đến giờ có lẽ cũng hai tháng có dư, mẹ quyết định dùng tiền 1/6 con được cho để mua vé xem phim, cả nhà sẽ đi xem phim " Tiên hắc ám " vào ngày mai, coi như bù đắp cho con đã lâu chả được đi đâu. Năm nay mẹ cũng vẫn chưa mua thẻ bơi, sau cái vụ thấy bể bơi ở Cầu Giấy dùng hóa chất làm sach nước, thế là có chút thiệt thòi rồi con nhỉ.