Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Tháng sáu rồi

Tháng Sáu rồi đấy, những cơn mưa hạ ào về mát rượi xua tan cái nắng oi nồng làm đặc cả không gian, tháng sáu là tháng hè, học sinh các cấp đã bước vào một mùa thi quyết liệt, trên những đường phố, sắc phượng đỏ rực, chói chang, chút tím phai của những cành bằng lăng làm mắt dịu lại. Nhớ quá một thời cắp sách, với những cánh bướm phượng ép trong trang giấy học trò.
Con trai đã kết thúc một năm học, biểu diễn bế giảng xong cứ nằng nặc đòi theo mẹ đi làm, 5 tuổi, chàng trai của mẹ vẫn cứ nhõng nhẽo, mít ướt nhưng mà lại rất dễ thương, khi nhìn con biểu diễn, mấy năm rồi vẫn vậy, trong lòng mẹ luôn là cảm giác rưng rưng xen lẫn tự hào. Ừ, vì nhìn con đẹp trai, lớn so với các bạn cùng trang lứa, lại lém lỉnh và thông minh, mẹ không cưng, không yêu sao được.


ngày bế giảng, con tham gia múa bài " con cào cào " rồi lại tham dự phần thi dành cho các bé 4 tuổi, con đã giành được số bông hoa tối đa là 4 cho trò chơi của mình, nhìn con nhanh nhẹn, có lúc nghiêm trang chờ đến lượt trả lời, thấy yêu yêu là.



Người mẹ nào cũng mắc bệnh cuồng con, mẹ có thể cười mủm mỉm vào bất kể thời điểm nào trong ngày khi bất chợt nhớ ra những chuyện ngộ nghĩnh của con, nhiều chuyện lắm, mà mẹ lười không ghi lại nên thành thử phần lớn chuyện cũng đã bị quên đi. Nhưng không chỉ mẹ, các cô giáo và thậm chí các phụ huynh trong trường cũng hay kể chuyện con , rằng con cá tính, đẹp trai và rất ghê. Con thích những bạn gái xinh đẹp, thế nên con tả bạn Bông Mai thơm như múi mít và một chị hơn con một tuổi thì thơm như quả dâu tây. Con hào hứng khoe mẹ vì hôm nay đã ôm và thơm bạn Bông Mai trong khi cô giáo bảo bạn xinh thì mới ôm, chứ mấy bạn xấu xấu đến gần là con đẩy ra. Con thích gái đẹp từ thuở nhỏ, ha ha. Con cũng hay đòi hỏi mọi người quan tâm đến mình, sinh nhật bà ngoại, con đã khóc òa vì mãi chưa được ăn bánh và rồi lại khóc vì mọi người cứ nói cười rổn rảng mà không lắng nghe câu chuyện của con, khi đi biểu diễn, con cũng nhắt nhỉ cả nhà đi cổ vũ dù rằng con luôn không mặn mà với việc biểu diễn. Nhiều khi dỗ dành con tập múa, lại phải kể lể chuyện mẹ thấy tự hào ra sao khi nhìn con biểu diễn trên sân khấu, để rồi lại có lúc nghĩ liệu mẹ có áp đặt cho con quá không khi cứ động viên con thi thố này kia.Đi biểu diễn mà cứ phụng phịu, khóc vì cô giáo yêu cầu đánh phấn, sợ bị tô son giống bê đê nên cả bà, cả mẹ, cả cô đều phải dỗ dành.


Cái hôm biểu diễn chia tay các anh chị lớp 5 tuổi tốt nghiệp để vào lớp một, mẹ đã cười hết cỡ khi nhìn con súng sính trong bộ áo dài đỏ và đeo chòm râu màu vàng mà cô đã cất công chuẩn bị cho tiết mục múa " nhong nhong nhong ".



 Con rạng rỡ bên các bạn, cười tít mắt.





ngày hôm đó, cả trường cười phá lên vì con, khi lớp 4 tuổi B  múa " thằng Bờm ", lúc mang nắm xôi minh họa thì các cô sử dụng bánh bao. Vậy là khi cô hỏi thằng Bờm đổi cái gì lấy quạt mo thì con dõng dạc nói chêm vào: Dạ, đổi bánh bao ạ. Sai kịch bản mà lại đúng sự thật, mọi người phá ra cười vui vẻ.
Đã lâu, chẳng cho con đi chơi, cũng lâu hầu như không chụp ảnh vì con không thích, chỉ cần nhìn mẹ giơ điện thoại lên chụp là con đã càu nhàu, mẹ lại chụp ảnh con đấy à, con không thích đâu. Vậy nên chả có mấy ảnh, hôm trước về bà nội cúng cụ, nhân mùa sen nên mẹ rủ rê hai ba con ra Từ Lương Sâm để chụp sen, sen thưa thớt tít giữa hồ xa lắc nên chả chụp được kiểu nào, thấy cái dáng cây đẹp đẹp, nhà mình chụp cho khỏi phí công đi, con lại có màn khóc mếu, dỗi hờn vì  con muốn chụp ảnh mẹ trong khi mẹ lại cứ hăm hở muốn chụp ảnh con, kết quả, cũng thu xếp được, con chụp cho ba mẹ, mẹ chụp hai ba con, ba chụp hai mẹ con và để máy tự chụp cả nhà.

















Con bây giờ rất quan tâm chuyện chính trị, hỏi thích làm gì thì toàn thích nghề vua với nghề đại tướng. Chuyện bên bàn ăn mỗi ngày xoay quanh chuyện biển Đông, con không muốn đi bộ đội, lúc thì cảm thấy chuyện chém giết chả liên quan gì đến mình nhưng lại có lúc bảo không đi mà ở nhà làm chỉ huy, dùng máy bay thả bom để đánh tàu Trung Quốc. Tối qua, mưa giông, lạnh nên mẹ không bạt điều hòa, con khóc òa kêu nóng, rôm cắn, con dọa ra đường ở cho mát và rồi dữ dội hơn, con bảo cứ để kệ cho TQ đánh VN, cho TQ đánh cho VN thua đi. Rõ khổ, chỉ là không bật điều hòa mà đã có nguy cơ mất nước thế này.
Có một lần con khóc đòi đi Parkson mà không được đáp ứng, từ đó đến giờ có lẽ cũng hai tháng có dư, mẹ quyết định dùng tiền 1/6 con được cho để mua vé xem phim, cả nhà sẽ đi xem phim " Tiên hắc ám " vào ngày mai, coi như bù đắp cho con đã lâu chả được đi đâu. Năm nay mẹ cũng vẫn chưa mua thẻ bơi, sau cái vụ thấy bể bơi ở Cầu Giấy dùng hóa chất làm sach nước, thế là có chút thiệt thòi rồi con nhỉ.

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Du xuân ( tiếp )

Về khách sạn nghỉ ngơi, bạn Tùng tháo ngay cái cổ áo của mẹ ra làm phụ kiện, trông cũng ngộ.








Bạn vẫn  hứng thú với việc chụp hình cho người khác, tiến bộ hơn hẳn cái thời điểm 1 tháng trước tết, có lẽ vì chụp được tấm ảnh ra trò thì có động lực hơn chăng?






Buổi chiều đi thăm phố cổ Hội An, vô vàn đèn lồng là đặc điểm nổi bật của khu phố cổ, những ngôi nhà có mắt cửa đặc trưng. Mình đến vào buổi chiều, nắng to nên không cảm nhận được vẻ lung linh của khu phố cổ, chỉ thấy người chen người, nườm nượp, chỉ riêng đi vệ sinh xếp hàng  phải chờ hơn chục lượt mới tới nốt của mình. Vào đây là thăm nhà cổ Phùng Hưng , xem sự pha trộn kiến trúc việt Nam với Nhật Bản và Trung Quốc, nhìn những tấm lụa dệt tay gia truyền, con trai mua được một chiếc xe máy lưu niệm sau khi bị kịch liệt phản đối vì lựa chọn một con dao găm bằng gỗ, Đến Hội quán Quảng Đông, ấn tượng duy nhất là sự lòe loẹt, quá nhiều hương hương vòng cỡ khủng được thắp ở các bát hương, rồi người người chen chúc vào chùa Cầu, nơi ấn tượng rõ rệt nhất là hai con khỉ đá được xem là linh vật và đôi mắt cửa hình  tròn phía ngoài. Mình vẫn thích đến những nơi vắng vẻ yên tĩnh, không phải chen lấn xô đẩy, đủ thể gian để chiêm ngưỡng, rồi chiêm nghiệm hơn là đến những nơi quá ồn ào và náo nhiệt, cũng vì thế, Hội an không làm mình thấy thỏa mãn như trong các bài cảm nhận của bạn bè đây đó khi ghé chốn này. Con trai mua được ba con hươu gỗ, hai bức tượng sứ con con và một cái trống nhỏ cho bản thân và để làm quà. Sau đó bốn người đi ăn thịt nướng bên sông, 4 người ăn hết 21 xiên thịt, quá hoành tráng thực ra thì một xiên có ba miếng thịt thái mỏng thôi, nhưng tẩm ướp rất ngon nên bạn Tùng cứ cầm 2 -3 xiên một lúc. Sau đó đội kéo nhau đi ăn chè bắp xong thì đi uống cà phê, buổi tối đi ăn mới thấy thiệt không hề nhẹ khi trót ăn quá no cho bữa phụ. Tại nhà hàng Gió biển gì đó, đồ ăn đặt nhiều khủng khiếp, chưa kể có tới 5 người bỏ suất nên đồ ăn trở nên nhiều vô cùng. Buổi tối về, vẫn dạo nốt sông Hàn bởi chỉ sáng hôm sau là chia tay Đà Nẵng để đến với một thành phố khác- thừa thiên Huế. Sông Hàn, tượng đá nguyên khối xếp dọc bờ sông.















Ngắm đã con mắt, đi đến khi gối mỏi thì về phòng nghỉ ngơi lấy sức, hôm sau dậy sớm, ăn búp phê xong là về phòng trả đồ và lên đường. Huế xinh đẹp chào đón đoàn bằng cái nắng vàng ong, thời tiết dễ chịu, phố Tây tấp nập người qua mà là phố Tây nên thấy Tây đi thật nhiều, gặp ai bạn Tùng cũng chào: Happy New Year, người nước ngoài nào cũng tặng cho bạn một nụ cười rạng rỡ và câu Happy New Year khiến bạn thêm phần khái chí. Ăn trưa ở nhà hàng Ngọc Anh, ăn xong, bạn còn được một ông xích lô mời dạo phố miễn phí cả chục vòng.





Bữa trưa có cá lóc nướng muối ớt, riêu cá lóc nấu với dứa, thịt rang lá nốt, súp ngô, tôm rang thịt, salat rau  ăn với cơm. Tráng miệng bằng mứt gừng và trà. Có một điểm tương đồng về vị trà ở Đà Nẵng và Huế là vị thơm dìu dịu, uống cực kì dễ chịu, trà cũng không chát chút nào, rất hợp với người nghiện nước lọc như mình.
Bạn Tùng cũng nhanh chóng bắt chuyện với hai vị khách nước ngoài bằng tất cả vốn tiếng Anh ít ỏi của mình. Hội thoại chỉ gồm:
Hello, what's your name? My name is...., How are you? I'm fine thank you, and you? Hỏi thêm nữa là I'm sorry. :D



Sau bữa trưa, xe đưa đoàn đến bãi biển Lăng Cô, biển xanh dịu, xa xa là dãy núi viền mây trắng như dải lụa mềm, thăm cơ sở làm ngọc trai Pearl Việt và rồi mất toi hơn 600K cho hộp kem chiết  xuất từ  bột ngọc trai.











 Đoàn về nhận phòng ở khách sạn new Star, mình ở ngay tầng 1, view không có gì, ưu điểm là sát ngay tầng trệt nên khi con trai đuổi ba mẹ và cậu ra khỏi thang máy để đi một mình thì người lớn vẫn kịp chậy xuống bằng cầu thang bộ để kiểm soát .Người mù chữ đĩnh đạc cầm bút ở bàn thông tin du lịch có vẻ rất soành điệu.



Người ấy cũng rất nhanh chóng bắt quen rồi biểu diễn kungfu cho mootjanh 6 tuổi xem, con trai nói chuyện và thể hiện sức mạnh đàn ông bằng nắm đấm thì phải, vì thế mà người lớn cứ khản cổ la hét khi các bạn ấy lao vào nhau đấm đá tùm lum với miệng cười toe toét.



Sự thân thiện đến mức nhí nhố giúp bạn ghi điểm với các cô chân dài xinh đẹp mà khi cùng nhau đi nghe ca Huế, sau khi đánh giá sắc đẹp của từng người, bạn quyết định ăn thịt những cô xinh và quảng các cô xấu xuống sông Hương.



Buổi chiều, xe đưa đi mình đi thăm kinh thành Huế, con hào hứng hát tặng xe dù luôn mồm kêu xấu hổ.






Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Du xuân

Cái tết đầu tiên tôi đi xa nhà, đi để ngắm những cảnh đẹp vùng miền mà bình thường không có điều kiện để đặt chân đến, Vẫn kịp lo những thủ tục cúng giỗ các bên, chạy qua lại giữa hai bên nội ngoại, 3 về quê giỗ bà, chiều lại về nội hóa vàng, tối thì đóng gói hành lí để chuẩn bị cho chuyến du xuân 5 ngày 4 đêm.
Sáng ngày 4 tết, dậy sớm để nấu nồi bánh đa Chũ với cua bể, múc cho mọi người ăn sáng rồi đi thắp hương, 8h sáng, bố cùng em và cháu trai đưa ra sân bay Cát Bi để lên đường, tạm biệt rồi mà thấy lưu luyến mãi, check in xong, nước mắt con trai lăn dài trên má vì nhớ em Lâm Tùng, rồi cái miệng mếu máo òa lên nức nở khi thương em không được đi cùng.




Máy bay cất cánh, con trai thích thú với cảm giác máy bay tăng tốc chạy đà, cánh quạt quay vù vù, mây trắng lảng bảng như những đám bông xốp vấn vít xung quanh. Trời ấm. Con không bị đâu tai như mẹ lo sợ, con thích thú với việc được bay trên không trung và quay ra làm quen với hai vị khách nước ngoài đứng tuổi bằng chút vốn tiếng anh ít ỏi của mình, khả năng ngoại giao được phát huy cao độ suốt cả đường đi, không hạn chế độ tuổi, quốc tịch.





Đáp xuống sân bay Đà Nẵng, con tung tăng đẩy xe hành lí, rất chóng vánh để tìm ra nguyên lí làm sao cho chiếc xe đi bằng việc ấn tay đẩy của xe xuống,thậm chí đẩy xe nhanh quá đến độ va cả vào mặt cảu một bạn gái chạc tuổi con.



Râ ngoài, xe và hướng dẫn viên đã chờ sẵn, cả nhà lên xe và bắt đầu hành trình khám phá Đà Nẵng.
Bay vào muộn, nhà mình bỏ mất Bà Nà Hill, nơi được mệnh danh là Đà Lạt của miền Trung với thời tiết 4 mùa trong ngày rõ rệt.Xe dừng ở nhà hàng Trúc Lâm viên, cả nhà được thưởng thức món bánh tráng thịt heo, bánh bèo đặc sản của Đà Nẵng, thịt heo luộc thái miếng mỏng bản  to, xếp thành lát trên chiếc đĩa tròn, bánh ướt và bánh đa nem, gói cùng rau sống và chấm nước tương bần ( đấy là mẹ đoán vậy ) ăn ngọt lịm, mỳ Quảng, bát mỳ quảng không nhiều mỳ như bát bún ngoài Bắc, cũng chẳng có nước trộn, chỉ gồm mỳ, rau sống và trộnvới tương, chỉ đủ làm ướt mỳ, con không ăn món này nhưng ăn bánh đa đi kèm trên tất cả các bát của mâm và đánh hết hai cốc trà của quán.




Sau bữa trưa, chúng mình được đưa đến làng đá Non Nước, cơ man là đá, trạm trổ, đẽo gọt tuyệt đẹp, vô vàn quả cầu phong thủy lung linh sắc màu.





 Mẹ mua ba quả cầu phong thủy, cậu Sơn mua con dê đá và ngựa đá tặng ông bà ngoại, thêm đôi rồng đá về thờ, cũng muốn mua lọ hoa nhưng lọ nhỏ thì ông bà ngoại đã mua trong chuyến thăm trước, lọ to thì nặng khó vận chuyển nên đành thôi. Ở đây, ngoài những bức tượng đẹp thì còn có hoa hướng dương vàng ươm như màu nắng.








Con cũng rất hào hứng chụp ảnh cho ba mẹ, mỗi lần chụp xong đều chạy ào đến bên mẹ mà khoe rằng không bị out net.








Tham quan làng đá xong,chúng mình về khách sạn Bamboo Green, khách sạn ngay gần nhà thờ phía trung tâm, chỉ mất một lúc đi bộ là sẽ  ra dòng sông Hàn thơ mộng nơi có tới chín cây cầu bắc qua sông. Ở đây, sẽ dễ dàng quan sát lễ hội bắn pháo hoa quốc tế được tổ chức thường niên tại Đà Nẵng, cũng vì thế mà muốn đặt phong nơi này vào dịp 30/4 , 1/5 cần phải đặt phòng trước một năm.
Nhận phòng khách sạn, nghỉ ngơi buổi trưa xong là chúng mình theo đoàn đi lễ chùa Linh ỨngNon nước, trên đường đi, chú Nam hướng dẫn viên kể mọi người nghe về thành phố Đà nẵng, thành phố trẻ năng động với rất nhiều cái nhất, được bái tượng phật Di Lặc thật to của chùa Linh Ứng tọa lạc trên ngọn thủy Sơn, ngắm sông cổ cò, được thăm những vọng giang Đài, Vọng hải Đài, được thấy ngọn ngũ hành sơn với những ngọn núi kim mộc thủy hỏa thổ thể hiện tương sinh ngũ hành, được thăm cá động.Ảnh thì đã khoe trên fb, cũng chả mấy đẹp vì đi theo tuor quá vội, cứ giơ máy chụp đại chứ chả đủ thời gian mà chọn góc bấm máy cho ưng ý. Buổi tối ăn tại khách sạn Luxury, đặc điểm nổi bật của đồ ăn trong khách sạn này là mặn và không ngon, đồ ăn lại ít, đoàn phàn nàn quá trời, buổi tối tự túc dạo Đà Nẵng ngắm sông Hàn. Đêm sông Hàn huyền ảo và quyến rũ với muôn ánh đèn màu,  càng lung linh hơn khi những tia sáng lung linh rọi soi mặt nước. Cầu rồng uốn mình bắc ngang dòng Sông thơ mộng, ánh đèn liên tục thay màu.Cầu Rồng sẽ phun lửa và nước vào những ngày cuối tuần, tiếc là mình đến ngày đầu tuần nên không có .






Cây cầu Trần thị Lí cao 40 m màu đỏ phía xa xa đã hoàn tất có trục thang máy đưa du khách lên đỉnh cầu để từ đó có thể ngắm nhìn toàn cảnh Đà nẵng xinh đẹp, hiện đại. Tuy nhiên thang máy chưa đi vào hoạt động nên mình cũng không qua.




Còn có cầu quay sông Hàn một tháng sẽ quay vào một ngày nhất định mà mình đi cũng không gặp dịp, hơi đen nhỉ. Ở Đà nẵng, thích nhất là đường phố sạch đẹp, không thấy bóng dáng công an, xe để bờ sông không thấy người trông mà không mất, đi ăn không cần mặc cả, quả là một thành phố du lịch hoàn hảo. Bữa tối, bạn Tùng nhõng nhẽo  đòi qua ga Đà nẵng chụp hình cùng cái đầu tàu hơi nước cổ trưng bày ngoài sân ga, rồi bạn ngủ ặt nên bế bạn về khách sạn ngủ rồi đi ăn đêm cho khỏi đói. Ăn ở quán chú Ba gì đó gần khách sạn, đồ ăn không đắt nhưng không ngon. Mặn là ấn tượng duy nhất để lại.
Ngày hôm sau, được đi thăm chùa Linh Ứng bãi Bụt tọa lạc trên bán đảo Sơn Trà, chùa nổi tiếng vì khi xây dựng có 6 lần phát hào quang, tượng phật Bà lớn chính là một tòa tháp 7 tầng, mắt tuệ là ngọn đèn phát sáng ban đêm , nhìn ra biển. Trời chiều buông xuống, ánh mặt trời tỏa ra muôn nghìn tia nắng lung linh dưới chân tượng trông tuyệt đẹp, bầu trời  xanh ngắt, biển bình yên nhất là khi mặt trời lặn dần khuất sau làn nước biếc, cung đường cong cong nhìn thật nên thơ..

















Sân chùa còn có hai hàng La Hán đẽo bằng đá khối rất đẹp.





Bộ áo dài xanh của bạn Tùng đặc biệt nổi bật trong sân chùa,bạn ấy đi giày lười nên rất thuận tiện cho việc tháo giày vào điện để thành tâm khấn lễ.











Bạn cũng thích chú Nam hướng dẫn nên cứ gọi chú Nam ơi suốt để mọi người lại được nghe tiếng dạ ngọt như mía của chú, ăn kem, mặt mũi lem nhem, bận nnawngf nặc đòi được cầm ngọn cờ thiên đường miền Trung của chú.



Ngày xuân, đông người đến viếng chùa, ảnh nào cũng thấy nườm nượp người.










Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Sắp tết

Sáng nay dậy sớm, tranh thủ lúc đặt nồi riêu cá trên bếp thì đi ra chợ mua chút rau thơm, bước đến cầu, chợt thấy ngẩn người vì thiên nhiên đẹp lạ. Trời lạnh, sáng mờ trong làn sương mù bảng lảng trên mặt nước mương, phía tây bầu trời, trăng vẫn còn treo lơ lửng mà đằng Đông mặt trời đã lấp ló hiện sau mây. Mất vài phút, đứng chờ một chuyến tàu qua, đã thấy mặt trời đỏ rực tròn vành vạnh như chiếc đĩa lửa nhô lên khỏi rặng cây, thật muốn có chiếc máy ảnh bên mình để ghi lại khoảnh khắc đẹp như thế nhưng không thể, đành chụp vào tâm tưởng, để rồi  tranh thủ chút thời gian rỗi it ỏi của buổi sáng ngày cuối năm mà viết lại những dòng này.
Ăn sáng xong, tất tả hòa vào dòng người tấp nập, nào áo phao, nào khăn len, nào bốt cao, nào găng tay giữ ấm, cái lạnh tê tải vẫn len lỏi vào da thịt, rét ngọt ngào. Ấy thế mà nhìn thấy những cành đào phai, những chậu bích đào theo xe xuống phố, mới thấy tết đến thật gần. Có một cô bán hàng hoa, chiếc xe đạp chất trước chất sau những bông cúc vàng rực rỡ, hoa hồng đỏ nhưng pha ánh đen nhung huyền bí vì rét, thỉnh thoảng có người chạy xe chở những giỏ quà tết đi biếu, lòng thấy ấm áp lạ.
Cuối năm rồi, tết đến rất gần rồi, nhà vẫn chưa có chút hương ngày tết, năm nay cả hai cây mai trắng mai vàng vì lạnh quá nên đều đơm nụ muộn, duy có hải đường vẫn miệt mài khoe sắc khoe hương. Trong giá lạnh, nhưng lá hải đường xanh dẫu chẳng mỡ màng, phủ lớp bụi đường bàng bạc vẫn đủ sức làm bật lên nhưng nụ hoa hồng sậm, mập mạp, uh, mùa xuân đã chạm chân vào khoảnh vườn nhỏ trước hiên nhà.










Ngoài đường, cây cải xanh đã trổ nụ hoa vàng, màu hoa vàng ươm như màu nắng, mỏng manh nhưng lại ấm áp, nhẹ nhàng làm dịu lòng ai.








Nhớ hôm trước vào nhà Dế, thấy hương vị tết thật gần với giò  xào và bộ ảnh chào xuân, nghe em Yến hứa hẹn bộ ảnh hoa đào và giục mình gắng chút thời gian kể lể chuyện cỏ cây hoa lá, cũng có chút động lực, ấy vậy mà bận, đã kịp còm xong bộ ảnh hoa đào mới lách cách kể chuyện mình.Thì chả có đào, chả có mấy không khí tết trong những ngày cuối năm bận rộn ngập đầu ngập cổ, nhưng có hoa giấy e ấp bên đường.













Chẳng có đào, bạn Tùng cũng chẳng được đi đâu chụp ảnh, nên nhân việc mẹ mua được 35K cho 1 kg nấm, mẹ rải ra vườn cho bạn đi nhặt. Mẹ thì có mẫu để chụp ảnh, bạn thích thú trải nghiệm cảm giác thu hoạch nấm lần đầu.
































Nắng lên, bạn Tùng nhặt nấm thấy nóng cởi phăng áo khoác, bắt đầu vác que gậy nghịch phá như muôn thuở.

































Ngoài vườn, cúc vẫn vàng, rau vẫn xanh.






Hoa xuyến chi vẫn mỏng manh, bạn Tùng vẫn cứ quậy tưng bừng quậy thôi.















Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Những điều vụn vặt

Lâu rồi không viết được gì cho con vì ngay cả blog spot cũng rất cùi bắp, hôm nó cho viết, hôm không, những chuyện của con cũng đã lùi xa cả tháng. Mà con nhé, dạo này rất đỗi mong manh, sáng ngủ dậy không thấy ba mẹ nằm bên là khóc òa nức nở. Con đã sắp 5 tuổi rồi, còn có hơn một tháng nữa chứ mấy, vậy mà vẫn nhõng nhẽo khóc hờn hơn cả lúc rất đỗi ấu thơ, mỗi lần nghe tiếng con khóc, bất luận con ăn vạ hay diễn kịch, dù là khóc tủi thân hay dỗi hờn, lòng mẹ vẫn quặn lên, tim vẫn nhói. Vì mẹ quá yêu con.
Mẹ yêu gương mặt sáng bừng, mắt cười lấp lánh.





Mỗi khi về quê ngoại, bao giờ con cũng hòa mình vào các trò vui thơ bé cùng các dì và các em. Nhìn con, mẹ nhớ tuổi thơ vô cùng, khi các cụ ngoại còn sống, khi mẹ và các bác, các dì con cũng ở vào tầm tuổi con và hơn thế, luôn quấn quýt bên nhau mỗi dịp đoàn viên.Con bao giờ cũng có những biểu cảm rất đỗi sinh động.























Con ấy mà, luôn có cách nói chuyện thật hài hước, khiến người lớn không nhịn được mà phải cười, nhưng mà lại hay làm quá, cái gì quá đều không tốt, mà con bé thơ đâu hiểu điểm dừng. Thế nên có khi con trêu chọc mọi người, có khi con uốn éo, nghịch ngợm quá độ, có lúc con nói hỗn như kiểu bảo con phải sắm cái que để đánh người hư. Mà bà hỏi con ở nhà con bé nhất, con đánh ai thì con nói để đánh ông bà vì ông bà đã đánh người mấy trăm năm nay rồi. Nói những chuyện linh tinh thế bằng cái dáng người và vẻ mặt kiểu này.











Con lười học, hôm nào cũng mong đến ngày nghỉ, sáng nào cũng  hỏi xem đã đến chủ nhật chưa hay hôm nay là chủ mấy. Kéo lại là đi học vẫn được cô khen tiếp thu nhanh, giờ học tiếng Anh thường được dán sticker vì nhớ từ. Con bạo dạn nên khi gặp người nước ngoài, vốn tiếng Anh ít ỏi chỉ  vài câu cũng đủ giúp con giao tiếp với người nước ngoài cho đến khi hết vốn. Gặp người Hàn, con chào Hello, không thấy được đáp lại là con Hello. Gặp người Mỹ phần giao tiếp kéo thêm: How are you? I'm fine, thank you. What's your name? I am Tung kèm thêm okay, yes, yeah khi mẹ nói chuyện với khách. Con được khen là đẹp trai và thông minh, nhưng con tự nhiên đến độ lấy tay nhấc cái mũi rất cao của ông khách lên mà vặn vẹo kiểm tra, đấy là người đầu tiên con gặp có sống mũi cao đến thế. Tự nhiên như thế nên dù ở đám đông, con cũng không chìm lấp.





























Sắp tết rồi, năm nay chúng mình cùng đón xuân vui vẻ nhé, sẽ xuất hành đầu năm đi xa đúng nghĩa, sẽ cho con trải nghiệm cảm giác đi máy bay lần đầu, sẽ đặt chân đến những thành phố chưa đến bao giờ để biết nước mình biết bao xinh đẹp. Nhé con.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Đông ngọt

Mùa đông thường gắn với những cơn gió rét lạnh cắt da, bầu trời ảm đạm, xám xịt càng làm cho tâm trạng trở lên u ám. Ấy thế nhưng từ khi con đến bên mẹ, cuộc sống thay đổi hẳn, mẹ thấy đến sắc trời cũng tươi hơn. Đã bước sang ngày 26 của tháng 11, tuy trời lạnh nhưng ngoài kia bầu trời vẫn xanh thẳm, nắng vẫn vàng ươm sắc thắm cho hoa, lại đến mùa làm lịch tết, năm nay chúng mình chả đi đâu được, cũng chả có mấy ảnh để làm, có thể sẽ chỉ làm được lịch 4 tờ treo tường thay cho 12 tờ hoành tráng của năm trước. Đã thế, mẹ lại tham lam làm album 70 trang cho con nên cạn kiệt cả ảnh.
May mà mùa đông năm nay dường như đến muộn, những ngày đông giá rét u ám không quá nhiều nên ngày chủ nhật của tuần trước nữa, hai mẹ con ra Đền Thờ Liệt Sỹ quận Hồng Bàng để chụp ảnh, đã là chiều muộn vì ngày chủ nhật mẹ luôn quay cuồng với chợ búa, nấu nướng, tắm cho cụ...nên hai mẹ con chả thể đi được vào thời điểm đẹp.Trời chiều nhưng ấm áp, may mà cổng đền vẫn mở, hai mẹ con dựng xe bên ngoài cổng, khóa cổ vào vì chả có người trông xe, chúng mình chụp ảnh từ cổng chụp vào. Bãi cỏ phía trước cổng tràn ngập những bông hoa cúc bướm vàng như mật ong, cánh hoa mỏng manh rập rờn trong gió.

DSC_0053

DSC_0055


Tường bao uốn lượn, con tươi cười làm mẫu dù khi nhìn thấy bác cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ gần đó cũng có chút e sợ.

DSC_0060

DSC_0061


Để kệ xe bên ngoài, chúng mình tiến vào trong cổng, những chậu cảnh uốn thế, chuông đồng, hành lang dài hun hút sơn màu gạch ấm áp, gợi cho con nhiều cảm hứng tạo dáng mà phổ biến nhất là kiểu nghiêng người, giơ tay chữ V ngang mắt, nhìn rất cute mà mẹ vẹo cả người để chụp, con rất vui vẻ.

DSC_0098


DSC_0094


DSC_0093

DSC_0092

DSC_0080

DSC_0079

DSC_0078


Những bậc thang nối tiếp nhau dẫn đến điện chính, nơi thờ Bác Hồ và có bia ghi danh các liệt sỹ đã ngã xuống vì một đất nước hòa bình, độc lập, ở trong đó, có tên của cụ nhà mình nên hàng năm, mỗi ngày 27/07, ông bà ngoại lại đến nơi này dâng hương. Con ngồi giữa những bậc thang, nhỏ bé nhưng rất ra dáng.


DSC_0085

DSC_0084

DSC_0083

DSC_0082


Không vào trong đền vì lần trước con thỉnh chuông inh ỏi, làm mất đi sự tôn nghiêm tĩnh lặng cần có. Hơn nữa, để xe ngoài đó cũng không yên tâm nên hai mẹ con ra ngoài, đúng lúc đang đu tường chụp ảnh thì bác cảnh sát giao thông nhìn thấy, hỏi tuổi con, khen vẻ dễ thương lanh lợi của con xong thì cho con mượn xe tuần tra để tạo dáng, nhìn oai phong ghê gớm.:D


DSC_0099

DSC_0064

DSC_0065

DSC_0066




Hôm nay mới thấy cảnh sát giao thông thật ra vẫn có người rất ấm áp , không phải ai cũng lạnh lùng hạch sách ( dù rằng họ cũng chỉ hạch khi mình sai ).


DSC_0108

Lao như cánh chim về phía trước để đi về, mẹ còn chở cậu Lâm đi bắt xe về Hà Nội.

DSC_0109


Mùa đông ngọt ngào như nụ cười và ánh mắt con, mùa đông ngọt như vòng tay con ấm, mùa đông thoảng bên tai hơi thở se se heo may, mang theo tiếng thầm thì: Mẹ, mẹ, con muốn mẹ hay mẹ mẹ, con nhớ mẹ. Chả gì ấm áp hơn những lời yêu thương, chả gì quý báu hơn những giây phút chúng mình bên nhau, ôm ấp, hít hà.
Mùa đông này có thật nhiều ngày nắng ấm, để con có thể mặc áo ngắn tay và nhảy nhót bên đường.


DSC_0029

DSC_0014


Ngắm nhìn tình yêu của mẹ, những phiền muộn thoáng qua trong cuộc sống đều bị đẩy lui.


DSC_0008

DSC_0001



DSC_0041

Viết nhân một ngày đông nắng vàng và chút áy náy vì sáng nay con nói mẹ mẹ con muốn đi cùng mẹ mà mẹ phũ phàng nói con đi cùng ba vì mẹ đã muộn giờ.