Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Kí ức tháng 10

Tháng 10, đón vài đợt heo may, cái nắng vàng mang theo chút hanh hao, trời se se lạnh. Những buổi sáng phóng xe ngoài đường, hít hà cái hơi lạnh vương trong sương, nhiều khi rùng mình, hắt xì và nước mũi chảy. Tuy thế, cái nắng hoe vàng vẫn đủ giúp mình điệu đà mũ váy, bắt chồng bấm máy cho mình làm duyên.

thang 10



thang 10 1

thang 10 4


Tháng 10, những buổi chiều đi làm về muộn, mùi hoa sữa thơm ngọt ngào đặc quánh không gian, sao thấy nhớ cái thời dựng xe đạp ven đường, đứng lên gác ba ga, nhón chân vặt cành hoa sữa treo bàn học, một thời đã xa.


Tháng 10, cho con đi xem phim rạp lần đầu, nhìn con hớn hở, tuy mình có tốn ít tiền vẫn thấy hạnh phúc. Uh, cố gắng cày cuốc, không có tiền để tiêu vung vãi nhưng khi cần chi, đáng chi, có thể chi được cũng chính là một hạnh phúc, dù rằng mình cũng vẫn luôn mong có nhiều tiền ( liệu có tham lam? )


thang 10 2

Tháng 10, thấy con đã lớn, quần áo và giày bắt đầu chật, thế nên trước ngày 20/10 đi mua cho con 2 cái quần bò, thêm cái áo thu đông và áo khoác len, còn có đôi giày vải, con thích thú mặc, tíu tít hỏi mẹ liệu có được đi giày vào trong nhà, có thể đi giày ra ngoài sân. Một buổi sáng tháng 10, gió se se lạnh, con cùng mình ra phòng cháy, ông bà ngoại đi bộ, con tha hồ chạy nhảy, nghịch ngợm. Đã lớn hơn rồi, không còn muốn chụp ảnh nữa, mình muốn chụp ảnh là phải xin phép con mà cái mặt nhắng nhít làm trò, chu môi, nhíu mày, nheo mắt, thấy giống y chang Trư Bát Giới, lừa mãi mới được vài kiểu xem như tạm.

thang 10 17

thang 10 16

thang 10 15

thang 10 14

thang 10 12

thang 10 11

thang 10 10

thang 10 18

thang 10 19


Tháng 10, ừ thì gió hát, đã có thể cho con  mặc áo len.


thang 10 5

thang 10 6

thang 10 7

thang 10 8

Tháng 10, con đã đi học tiếng Anh, về nhà là bảo:
Mẹ, con nói Hi thì mẹ nói hello nhé.Hay ba, con hỏi ba là What's your name? ba phải trả lời  My name is Viet Anh. còn có How are you? I'm fine, thank you. Ngữ điệu lên xuống hẳn hoi nhé.
Có hôm đi học về, mẹ thấy trên áo con trai gắn cái sticker tròn tròn, con nói đó là cô tặng con vì con học giỏi. Nguyên văn thế này nhé:
+ Mẹ: áo con có gì thế
+ Con: Là cô Vân tặng cho con
+ Mẹ: Sao cô lại tặng cho con?
+ Con: vì con học giỏi
+ Mẹ: Học giỏi à, hạnh phúc quá, mà học cái gì giỏi được tặng thưởng thế con?
+ Con: Học tiếng Anh, cô bảo: Oh monkey ( Ồ mắn kì ), con cũng đọc theo là ồ mắn kì, thế là cô khen con giỏi.
+ Mẹ: ồ mắn kì á, ồ một con khỉ hả con.
+ con:: Đúng rồi, chính là một con khỉ.
Sinh viên mẫu giáo này, đi hái hoa dại tặng bà.

thang 10 13

Chơi với em


thang 10 9


Khen mẹ: " Ngôi mặt của mẹ thật đáng yêu " hay tự dưng kêu lên: " con khó chịu quá làm mẹ hoảng hốt hỏi lí do. Con đủng đỉnh, " con thật rất khó chịu, vì mẹ đẹp quá ".

Tháng 10, mỗi tối trước khi đi ngủ đều cùng dánh răng với con, khi lên giường thì con gối đầu lên tay nghe mẹ kể chuyện phù thủy, mỗi sáng thức dậy bắt mẹ vẽ lên hai bàn tay theo yêu cầu, hầu hết là vẽ limdago hay Tôn Ngộ Không. có khi mẹ mẹ nấu đồ ăn sáng, con gọi mẹ không chạy lênđược, khi xuống con ôm mẹ, thơm mẹ rồi nói: " mẹ có nghe thấy con gọi mẹ trên gác không? mẹ có biết con suy nghĩ gì không? con nhớ mẹ, con chảy nước mắt đấy ", lời yêu thốt ra như thế, tim mẹ dù bằng đá cũng rung bần bật.

Tháng 10, rất thích cảm giác đang nấu ăn trong bếp, chồng từ đằng sau hôn nhẹ vào gáy hay tai, cũng rất thích cảm giác khi đi làm về, thấy chồng rán cá và gỡ một miếng nóng hổi, thổi thổi đút vào miệng mình, tháng 10, có ngày phụ nữ Việt nam, để được nhận quà từ bố, từ em trai, từ mẹ, từ chồng, con trai vãn rót mật vào tai mỗi ngày bằng cách thì thầm yêu mẹ nhất trên đời. Tháng 10, ngọt như buổi chiều hôm qua, đi lmf về vứt xe ở hàng rửa xe, đi bộ về, con trai hỏi thăm xem xe mẹ đâu, mẹ đi có mệt không, mẹ ngồi đây nghỉ, mẹ ăn miếng bánh mỳ cho đỡ mệt và xung phong, mẹ cứ ngồi đây ăn và nghỉ ngơi nhé, để con đi về, con tự tắm, đời đang lên men yêu thơm lừng rồi đây.


Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Chuyện cuối tuần

Cuối tuần, trời âm u chẳng mưa chẳng nắng, buồn ngủ kinh khủng, lưng đau người mỏi, không khí ảm đạm, ngồi làm mà ngồi ngáp ngắn ngáp dài, muốn cái ghế ngả ra thành giường và nằm khò khò một giấc.
Thực tế phũ phàng hơn nhiều nên cố chống mắt lên cưỡng lại cơn buồn ngủ, và gõ vào đây những chuyện linh tinh vụn vặt của con.
Sau một tháng chăm chỉ học bài mỗi tối, tô màu, học nhận biết số, nhận biết con vật và các nhóm nghề thì con quay trở lại vô tổ chức kỉ luật, xem phim mỗi tối, leo lẻo nhận xét về các nhân vật. Phim Tây Du là đam mê của con, mắt không rời khỏi màn hình, tai không còn chỗ nào mà tiếp nhận âm thanh không phải từ phim phát ra.

Tháng 8, đánh dấu việc con chính thức biết bơi, ai cũng khen con giỏi, bởi lẽ ở bể bơi huấn luyện viên chỉ
nhận đào tạo các em từ 8 tuổi trở lên, con mới có 4,5 tuổi, dưới chuẩn, thế mà mất có hai thẻ bơi tháng, số lần bơi mới có 12 lần là con đã có thể bơi đoạn xa nhất được 5m, thật không phí 3 M tiền thẻ.




Con tỏ rõ là một em bé chăm chỉ, khi mẹ lau nhà con lăng xăng đòi giặt giẻ và lau nhà, tuy chỉ lau xong phòng bà ngoại là đã vứt cây lau nhà xuống sàn rồi than mệt nhưng mẹ thấy vui vì con có ý thức chia sẻ công việc. Sang nhà bà mình, con lau cả phòng khách luôn.

lau nhà 2

lau nhà 1

lau nhà 2


Lau xong không quên bó gối than mệt


lau nhà 3


Ngồi xem phim, con bảo sau này lớn con đi Mỹ, đi châu Âu. Mẹ bảo, vậy con học giỏi kiếm học bổng rồi cho mẹ đi nhé, con bảo, vâng, rồi con sẽ cho ba mẹ đi. Nhưng mà con làm xa lắm, con bận việc công ty, con phải ăn ngủ ở công ty luôn cơ, một năm con mới về thăm mẹ một lần. Hỏi làm gì thì đáp: Con làm thợ xây. Ước mơ giản dị, nhưng không bết thợ xây giỏi cỡ nào mà Mỹ và châu Âu mời qua xây nhà nhỉ?

Bà mình đi đám ma đúng hôm mưa, về nhà thì quần áo bị ướt, con thương bà nên tận lúc về nhà mình rồi ngồi xem phim, nghĩ đến nên thở vắn than dài: Bực cái bà mình này quá. Trời thì mưa to, đi đám ma làm bị ướt hết cả rồi. Không biết chờ chờ mưa tanh hẵng về. Bực mình quá.

Về bà nội cúng rằm, mẹ đón từ 3 h chiều, mới ngủ dậy con ngoan ngoãn chào cô, ra giá lấy dép, đeo ba lô rồi về. Cô trêu lấy  phần thì chạy vào cô nói: Cô Vân ơi cô Vân, để Tùng lấy phần cho cô bánh keọ nhé. Về nhà bà mình, bà và dì bảo lý phần xôi gà thì con bảo: để con còn sắp xếp.

Vẫn chuyện sang bà mình, con nhận đó là nhà con, dì thấy vậy mới chia cho cái chuồng lợn cũ ở góc vườn. Con thì bảo thế con chia cho dì cái ngũ cốc luân hồi, dì ngố chưa hình dung được, thấy con với ông cười ngặt ngẽo, té ra con chia cho dì cái toilet.

Cái mặt ấy lém lắm.Được bà Phượng cho áo giống các em, copn diện ngay và bảo: Bao giờ ngắn thì cho em Lâm Tùng. Em cũng cái y chang số nhỏ hơn, em cũng nói sẽ cho con khi em mặc chật. Con kẻ cả. Em bé như thế thì làm sao mà anh mặc vừa áo em được. Chỉ có em mặc vừa áo của anh thôi.  Rõ ràng con nhỉ.



sieu nhan1


sieu nhan 3


sieu nhan 4


sieu nhan 5


sieu nhan 6



sieu nhan 7


sieu nhan


Cuối tuần rồi, mai là được về quê ăn khao dì Dương đỗ đại học, và tuần sau thì chắc đang vi vu Thung nai rồi con trai nhỉ. Chăm ngoan cho mẹ kéo cày, để đời là những chuyến đi con nhé.




Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Cóp nhặt chuyện con

Mẹ dạo này lười biếng, không còn đếm ngày tháng như xưa, cũng chẳng hào hứng viết blog như hồi yahoo chưa đóng cửa, lâu lâu có một câu chuyện ngộ nghĩnh về con thì note lại trên fb nhưng mà viết trên fb, không có cảm giác trút hết tâm can như blog thuở nào.
Thì nhé, con trai mẹ giờ đã 4 tuổi rưỡi, nặng 22 cân rưỡi, cao thì mặc vừa cả quần cho trẻ cao 1.32m, tất nhiên là dạng quần lửng. Và điển hình là bất kì ai gặp con, sau khi hỏi tuổi, dù lúc đó chưa tròn 4 tuổi rưỡi thì người ta vẫn thẩm định lại bằng cách hỏi xem có phải năm tới con vào lớp 1 rồi không.
Mùa hè này của con diễn ra sôi động, vì ông ngoại mua tặng con một đôi giày trượt patin, thêm một cái xe đạp màu xanh vì con đã cao quá để đạpcái xe Hong cat ba mua hồi 17 tháng bé tí teo rồi. Mẹ Hường và cậu Lâm trang bị cho con một xe scooter mà ngay từ buổi tập thứ hai, ốc đi đường ốc, bánh đi đường bánh, và với tính cẩn thận của một bà mẹ nhìn thấy mối hiểm họa mang tính nghề nghiệp của mình, mẹ đã nhanh tay nhặt ốc ném vào bụi cỏ ngoài phòng cháy và tự trách mình khi thấy bắng xe văng ra ngay khi ốc rời khỏi tay.
Con đã đi tập bơi sang tháng thứ hai, không liên tục vì trời cứ mưa sụt sùi và bão thi nhau ập đến. Mới đi, nhưng con đã có thể nhảy từ trên bờ xuống và quẫy đạp với sự trợ giúp của áo phao mà không cần ba mẹ đỡ như buổi đầu đến bể.

linh tinh 19


Con có thể tự bám vào thành bể rồi thả tay ra bơi ngửa, con còn hăng hái dậy mẹ cách bơi chim ( bơi đứng ) và bơi bò ( bơi ngửa ), thậm chí lặn xuống làm mẫu cho mẹ. Con còn đề nghị đỡ cho mẹ để mẹ tập bơi vì mẹ không biết bơi, nhờ sự khích lệ của con, thêm sự trợ giúp của ba, lần đầu tiên trong đời, mẹ có thể bơi được lần dài nhất là 2m. Dáng con khi ra bể bơi, nhìn như sinh viên cấp I, chẳng thế mà các bác đưa con đi bơi ở bể đoán con khoảng 6, 7 tuổi rồi.


linh tinh 17

Con nhé, luôn hát những bài người lớn như kiểu linh hồn và thể xác, con đường mưa nhưng thỉnh thoảng cũng véo von bài hát hợp tuổi : " E dắt trâu ra đồng, chiều nay nắng lên tươi màu..." và luôn nhận mình là Tôn Ngộ Không. con gọi mẹ là Sa sư muội rồi xưng huynh rất ngọt. Buổi sáng khi ngủ dậy, con luôn ôm mẹ, thật chặt làm nhiều lúc muốn ngẹt thở, rồi nói: Em yêu, anh yêu em lắm, anh yêu em hơn bầu trời cao. Mẹ trẻ quá đi mất, đâu chừng 3 tuổi thôi nhỉ.Đại sư huynh của mẹ, mặt mũi nhắng nhít thế này.


linh tinh 3


linh tinh 2


linh tinh 1



linh tinh 4

Con vẫn giữ thói quen mở mắt đã chạy sang bà mình và nói không với cơm nhà , chỉ vài lần trong tháng con chịu ngồi ở nhà ăn bữa tối không mè nheo. Con vẫn giữ tính trêu ngươi và thường đùa quá trớn. Nhiều khi phát bực vì con nhưng lúc khác lại nghĩ, đòi hỏi làm sao để một em bé 4 tuổi rưỡi cư xử như một ông cụ, và lại thấy chấp nhận được những trò nghịch ngợm đôi khi tai quái của con. Ví như việc con và em mỗi anh em mang một lọ kem đánh răng trẻ em ra và bóp sạch sẽ xuống bể cho cá và rùa súc miệng. ngoài những lúc nghịch ngợm thái quá thì con biết nhường em, khi bị em cắn, hay đánh, con chỉ khóc chứ không mấy khi đánh trả, mà hai anh em, cứ vui  vẻ chơi đùa thế này nhưng thể nào chốc lát sau là lại có tiếng khóc vang lên.


linh tinh 16


linh tinh 15

Con lém lỉnh, đi chơi về, trùm cái áo lên đầu rồi hỏi ông ngoại: Bác ơi, bác cho tôi hỏi đường đi đến Cam Lộ. Ông bà đi chơi về con đọc quyết định ngủ vứi ông bà 5 ngày cho đỡ nhớ. Mẹ dỗ dành lên ngủ với ba mẹ thì con kiên quyết mà rằng: Không lão Tôn quyết đỉnhồi, lão Tôn phải ngủ với ông bà 5 ngày, sau đó sẽ ngủ với mẹ 100 ngày. Quay sang bà nói tiếp, Bồ Tát ơi Bồ Tát, cho con ngủ với người 5 ngày. Ai mà lỡ chối từ tấm tình của con kia chứ. Cái mặt dễ thương chi lạ.


linh tinh 14


linh tinh 13



linh tinh 12



linh tinh 8



linh tinh 7



linh tinh 5


Mẹ thích những ngày nghỉ, dắt con ra phòng cháy vào buổi sáng sớm, mang chiếc rổ con ra vặt những quả trứng cá chín thơm phưng phức, thấy cả một thời thơ bé ùa về với những trưa không ngủ lang thang đi vặt quả trứng cá chín trên cây nhà hàng xóm. Mẹ thích nhìn con giơ tay vẫy chuyến tàu chạy qua nhà, bàn tay con bé nhỏ, những ngón tay bụ bẫm đến yêu.



linh tinh 6



linh tinh 9



linh tinh 10


linh tinh 11

Con dạo này đã thuộc hoàn toàn mặt số, cho nên khi xem phim, nhìn lịch hay dùng điều khiển ti vi thì có thể nói rõ muốn xem kênh nào, nhờ thế không bị cái cảnh mẹ bấm điều khiển thì con nói  không phải kênh này con muốn kênh khác, hai mẹ con đều bực bội. Tuy học có lợi nhưng con lại chả hào hứng với việc đến trường, con hay muốn nghỉ học, có lúc còn khóc lóc thảm thiết khi phải vào lớp, mẹ mong con luôn nhận thức mỗi ngày đến lớp là một ngày vui, đừng quay lưng lại cổng trường như con muốn.



linh tinh 20


Cứ hào hứng đeo ba lô đến lớp chứ không chỉ như đeo ba lô đi bơi thế này con nhé.



linh tinh 18