Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

Sơn Tùng 17 tháng

Hôm nay là ngày con tròn 17 tháng tuổi, 17 tháng với bao nhiêu trò nghịch ngợm đáng yêu .
17 tháng con có 8 răng cửa, 4 răng hàm và thấy lợi hàm dưới đang phồng lên báo hiệu sự hiện diện của 2 em răng nanh.Con dậy sớm, cứ 5h 30' sáng là đã thức dậy, đi đái rồi xuống phòng ông bà ngoại còn mẹ thì đi pha sữa. Con sẽ uống 200 ml sữa rồi xúc miệng, lấy chìa khoá nhà và đi ra chỗ nhà xe, cắm chìa khoá vào ở để chờ ông ngoại ra mở cửa.Rồi con tha thẩn đi ngoài sân, nhặt những cánh hoa rơi bỏ vào thùng rác, cầm phất trần để quét sân, cầm xô hay vòi nước để tưới cây. Cực kì chăm chỉ, nhưng không biết khi đến tuổi có thể làm việc mẹ có thể sai con chia sẻ việc nhà phù hợp với sức của con không đây.Tưới cây và quét nhà như thế này.
             

Photobucket

Photobucket
Photobucket
Con biết làm cáo ộp để doạ người mà rất hiệu quả nhé, bằng chứng là khi chị Vân Anh ba tuổi đến nhà mình chơi. con đã doạ chị phát khóc vì làm cáo ộp, đại loại mặt con sẽ như thế này: :
Photobucket
Photobucket
Con rất thích đi xe máy, chỉ cần được đi con sẽ sẵn sàng đeo kính, đeo khẩu trang, đội mũ, thậm chí nếu có choàng thêm một cái khăn voan con cũng không phản đối và chỉ ngay sau khi về đến sân , con sẵn sàng tháo mọi thứ và ném ngay xuống sân không thương tiếc.17 tháng, con phát huy cao độ việc nằm xuống sân bất kẻ là sân bẩn hay sân ướt, con cũng thích thú với việc ngồi bệt xuống bậc thềm, đi vặn vòi nước, đi dép lê để có thể vừa đi vừa hất chân cho dép văng ra và ưỡn ẹo đi như tuý quyền khiến mọi người lo lắng vì con rất dễ bị mất thăng bằng và ngã khi đi kiểu đấy.
Photobucket
Photobucket
Con đủn ghế đi khắp nơi, thậm chí đội cả xô lên đầu, mặc cả quần áo để ngồi vào chậu nước, ngồi vào trong rổ, con tinh nghịch trêu chọc mọi người, phóng chưởng vào người này, giơ nắm đấm vào người kia, bắt chấy khi thấy người khác...
Photobucket
Con đã nói được nhiều hơn nhưng hầu hết là các từ đơn. Khi muốn đi chơi con nói " đi", muốn nói nhà ai đó ví dụ nhà ông Thích con nói " Thích", " Hạnh", con gọi mẹ bằng tên " Thuỷ", con gọi cậu, cụ, ông, bà, papa, con gọi chó nhà hàng xóm là "Ki", nhìn thấy tiền con nói " cụ Hồ". Con gọi dì Li là " Li", dì Hoa là " Hoa",nhìn thấy cụ chược con gọi "cụ" rồi lấy tay giả vờ chống gậy và kêu cộc cộc cộc.Con biết mô tả bò kêu là ò, hổ kêu là gừ ( cái này tiến bộ hơn hồi 15, 16 tháng con nói hổ kêu là hổ, mèo kêu là á), con biết bấm chuông cửa, bấm còi xe máy, bấm chuông xe đạp, con có thể dắt xem của con cực kì khéo léo và thành thạo, con biết đùa: Khi mẹ hỏi Tùng có yêu mẹ không con lắc đầu, mẹ hỏi lại Tùng có yêu mẹ không, con im lặng xua tay. Mẹ nói với con giọng hờn dỗi như thể con là một người trưởng thành: được rồi Tùng không yêu mẹ, mẹ buồn lắm, từ nay Tùng ngủ một mình, và hỏi lại con có yêu mẹ không, con đến bên mẹ, vòng tay ôm cổ mẹ, dụi đầu vào ngực mẹ và nói rất rõ ràng: "Có". Sao mà yêu từ có của con đến thế.

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Người đàn ông của mẹ

Mẹ đã nghĩ rằng cuộc đời mình thật nhiều hạnh phúc bởi vì mẹ có hai người đàn ông: Một là ba con, người sẽ đi cùng mẹ dẫu đường đời gian khó, người tự nguyện sẻ chia mọi tâm tình dù buồn vui sướng khổ, người đàn ông đích thực của mình. Hai là con-người đàn ông bé nhỏ, chỉ bắt đầu xuất hiện trong cuộc đời mẹ từ khi mẹ thấy cái que quick stick lên hai vạch đỏ, người đàn ông đã nằm trong bụng mẹ đủ ngày đủ tháng, ngoan ngoãn vô cùng và chào đón cuộc đời bằng tiếng khóc rất bé với một nụ cười hiền hoà và dễ thương.
Con, người đàn ông đã mang lại bao điều kì diệu trong đời sống giản đơn của mẹ, cho mẹ hiểu thế nào là cảm giác mang nặng đẻ đau, cho mẹ hiểu thế nào là niềm hạnh phúc vô biên khi mà từ lòng mẹ con bước ra cuộc sống.
Ngày tháng trôi, con đã lớn và biết bao nhiêu điều, biết làm bao nhiêu trò mà những trẻ khác ở vào tầm con có thể chưa từng làm, nghịch ngợm, hiếu động, hiểu biết và độc lập.Thời gian trôi, mẹ đã mất đi người đàn ông thứ nhất, ba con không còn là người có thể cho mẹ một bờ vai để tựa khi mỏi mệt, không thể là người nắm tay mẹ để đi trên mọi nẻo đường đời, không thể là người cho mẹ trút những tâm sự buồn vui, càng không thể là người đêm nằm bên cạnh mẹ, cha đã tự chọn cho mình một lối rẽ, mẹ cũng không còn thấy rung động trong tim, mẹ cũng thấy trôi hết những muộn phiền, mẹ cũng chẳng hề thấy mình oán hận, mẹ không còn có cảm giác tức giận, khi nhắc về ba và hành động của ba, mẹ tự nguyện yêu cầu ba mẹ sống cách xa, bởi chỉ thế mới thấy hồn thanh thản, mẹ muốn cuộc sống mình đơn giản, nâng niu con, ôm ấp yêu chiều. Muốn cho con cảm nhận được mọi điều, về lẽ yêu thương về điều hay lẽ phải, muốn đến khi con qua thời bé dại, con sẽ là người đàn ông để mẹ tựa đầu vào. Bao giờ con nhỉ???
Đây có lẽ là bức ảnh cuối cùng ba mẹ đứng bên nhau, hạnh phúc và mãn nguyện vì có con một thiên thần bé nhỏ.

Photobucket

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Nơi chốn tôi qua 4

Lại viết thêm một chút về nơi mình đi qua,kí ức vẫn còn mới nhưng nó sẽ vơi đi theo thời gian, thôi tranh thủ lúc còn rỗi rãi để ghi lại những trải nghiệm về nơi mình đến vậy. Lần này là đi Đức, một đất nước châu Âu, đến Frankfurt và Nurnberg. Vẫn là chuyện làm visa- muôn thuở nhưng lần này may mắn và dễ dàng hơn. Cần: hợp đồng lao động, chứng minh tài chính, giấy đăng kí kết hôn, giấy khai sinh của con, bảo hiểm du lich, thư mời của đối tác, hợp đồng làm việc với đối tác và tờ khai xuất nhập khẩu ( trường hợp này là đi làm việc mà), hộ chiếu( đưa cả mới cả cũ), xác nhận đặt phòng khách sạn, vì có đủ mọi giấy tờ hợp lệ cộng với cái bề dày xuất ngoại vài lần và bảo đảm to đùng là chồng con nên hồ sơ được duyệt ngay từ lần đầu. Dẫu thế, cái cảm giác hồi hộp khi đi nộp hồ sơ xin visa, trả lời một lô lốc câu hỏi xem tại sao lại đi một mình, tại sao lại có thư mời từ Berlin mà xác nhận đặt phòng ở Nurnberg, bla...bla...bla và lúc đến xem trả kết quả để biết họ có chấp nhận cấp visa hay không thì vẫn vẹn nguyên.Thật may khi mà cái buổi chiều ấy, mình là một trong số rất ít người được mãn nguyện cầm lại cuốn hộ chiếu có đóng visa, tự làm đấy, không qua dịch vụ như những lần trước đâu nhé.
Bay vào ngày 28/01/2010 chuyến đêm, mình cho con ti lần cuối, lúc này con đã sắp 12 tháng tuổi, hầu như không sử dụng sữa ngoài nên cứ phập phồng lo ngại không biết hai tuần vắng mẹ con có khóc, có thèm sữa như bao trẻ khác, con có chịu dùng sữa ngoài, vân vân và vân vân...7h tối thì lái xe đến đón, mình hôn tạm biệt con rồi lên xe, có chồng và em trai đi tiễn, 2 tiếng rưỡi sau thì lên đến Hà Nội, chuyện trò dăm tiếng, bịn rịn quyến luyến rồi thì mình làm thủ ttục tại quầy, vẫy tay chào mọi người, đi qua cửa hải quan, vạ vật chờ đến tận 12h đêm mới được lên máy bay và bay 12 tiếng mới đặt chân xuống sân bay Frankfurt. Thế là thật sự xa mọi người, xa đất nước mình vẫn đang sống, tận hưởng mùa đông giá lạnh ở Đức, tuyết bay đầy trời, lạnh thấu xương.
Mình ở trọ tại nhà nghỉ của một gia đình người Hungary, người vợ là một nghệ sỹ nổi tiếng ở nhà hát mà giờ đã giải nghệ, nhìn bà mới hiểu thế nào là sức công phá mãnh liệt của thời gian. Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, căng tràn nhựa sống đã trở thành một bà già sồ sề, nhăn nheo, nhưng cả hai vợ chồng bà đều sống rất nhiệt tình, nồng hậu. Mình đặc biệt thích món mứt  và thịt nguội homemade tại đây.Lần đầu tiên được nướng bánh mỳ và luộc trứng bằng máy, lần đầu tiên được ăn bữa ăn do chính người Hungary nấu, ăn bánh kèm salát rau nhưng khó khăn lắm mới nuốt trôi món bắp cải cuốn thịt lợn và cơm kèm theo bì lợn dày khự. Ngán quá trời, mình không ăn được mỡ, quả là cực hình.Tuy nhiên những kỷ niệm và kí ức về BaoBao ( người chồng) và sự ân cần ấm áp của bà vợ ( Elizabet) sẽ không phai mờ trong tâm trí mình.

Photobucket
Đến Đức, để thấy những toà nhà cao ngất với ống khói như trong những câu chuyện mình vẫn đọc,để thấy người ta vội vã xoải những bước chân dài trên đường đến ga tàu điện ngầm, để thấy đồ ăn đắt đỏ, để thấy nhịp độ công việc khẩn trương, để hiểu được thế nào là khôngkhí khô hanh trong mùa đông lạnh giá, để thấy người ta cuồng nhiệt với bóng đá thế nào. Mình rất ngạc nhiên khi ở Frankfurt, từ 2h chiều mọi quầy ăn đều đóng cửa và mình đã cùng mọi người đi bộ trong tuyết lạnh gần 2 tiếng đồng hồ chỉ để tìm được một quán ăn nhanh. Nagy cả cái nhà hàng Hàn Quốc năm nào mọi người cũng ăn ở đấy cũng " sorry, it's already 2pm.Ưe closed"
Photobucket
Cái nhà hàng này mãi đến tận 7h tối mình quay lại mới được ngồi mà nhấm nháp như thế này đấy. cũng tại đây, lần đầu tiên mình được đến sân vận động 65.000 chỗ để xem một trận bóng đá, không khí cực kì cuồng nhiệt và sôi động, mình được mua cho một cái khăn đeo cổ mỏng kẹt bằng vải thun có in chữ NFC ( Nurnberg fan clup) với giá 13 euro nhưng lại cổ vũ nhầm cho đội Frankfurt, thảo nào mà cứ mỗi lần cổ vũi bên địch là lại thấy bên ta nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn. Mười phút sau hiệp một, mình mới hiểu tại sao bị lườm, dẫu sao đội mình cũng thua 2-1 do lỗi trọng tài, đây cũng là hôm mình phải đi bộ 40' trong tuyết lạnh âm mấy độ vì không có xe, sướng thế cơ chứ. về đến khách sạn là 10h đêm, ăn tối, đi tắm rồi đi ngủ là 1h sáng. Mình cũng đi đến nhà thờ thờ Dome nhưng mà vì bị giao nhiệm vụ đi thăm quan Kastadt và Dougas nên hết thời gian, chỉ ngậm ngùi đứng bên ngoài mà pose hình cho có vẻ, chả biết bên trong có gì.
Photobucket
còn đây là cửa của Douglas.
Photobucket
Cũng ở đây mình được xem triển lãm Hair and Beauty, và lần đầu tận mắt nhìn body art. Đây này>
Photobucket
Và đắm mình trong mùa đông với tuyết rơi trắng xoá trên mọi nẻo đường mình qua. Thấy bảo, 30 năm rồi mới có tuyết rơi nhiều thế tại Đức, ở vùng núi tuyết phủ dày 2m.
Photobucket
Mình cũng rất phấn khích với không khí rộn ràng ở Christmas trend, rất nhiều người mặc đồ hoá trang, những người chơi nhạc góp vui, mọi thứ đều tưng bừng náo nhiệt.
Photobucket
Mình cũng thích đồ ăn bên này, món bạch tuộc nướng trong nhà hàng Ý, món thịt vịt ở nhà hàng Tiệp Khắc, món kem dưới chôclate nóng có những chùm anh đào chín mọng, món thịt hươu ở một nhà hàng Secbi và món cá ở khách sạn Petzen Gartzen ( cái tên này viết không chính xác lắm.Mình được nghe những người Thuỵ sỹ hát dân ca, học được trò Cookcu Jelly, thấy rằng mình cũng là người thích ứng nhan với hoàn cảnh. Đây cũng là lần đầu biết được rằng người ta có thể bị điện giật khi bắt tay, khi sờ vào tất cả những gì có gắn kim loại kể cả cái cạnh bàn uống nước. Ngaòi những lúc làm việc, ăn uống, thời còn lại được để dành cho việc nhớ gia đình, đặc biệt là nhớ con trai. Bây giờ đã là tháng 7, 6 tháng rồi kể từ khi sang Đức, chợt thấy nhớ cảm giác gạt tuyết trên lá cây để rửa tay vì đường nước bị đóng băng do quá lạnh,chợt thấy rằng dù cuộc sống có nhiều điều không như ý nhưng mình vẫn là người gặp nhiều
may mắn.

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Nơi chốn tôi qua 3

Rỗi rãi, lại thấy muốn lục lại cảm xúc về những nơi mình đã đi qua, lần này là Seoul, Hàn Quốc. Bấy giờ là mùa đông, mình đi cùng Bác Lự sang Hàn Quốc để thăm văn phòng của đối tác và kí hợp đồng. Làm visa mới khó khăn làm sao, mình không thêr đàng hoàng làm visa dưới tên công ty vì công ty TNHH không đủ để bảo lãnh cho một đứa chưa chồng và chẳng có gia sản gì như mình. Hộ khẩu Hải Phòng cúng là một trở ngại lớn để xin cấp visa đến nước nào chăng nữa, thế nên phải nhờ dịch vụ, mà thậm chí dịch vụ cũng chẳng thể can thiệp vì ông bí thư người Hàn Quốc làm tại đại sứ quán không chịu đặt bút kí tên trên hồ sơ của mình.
Vé máy bay cứ giữ chỗ rồi lại bị huỷ, lẽ ra bay đêm mà tận sáng của ngày bay đi vẫn không được duyệt visa, gần như tuyệt vọng gọi điện sang Hàn Quốc, nhờ ông sếp người Hàn đang về nước nghỉ ngơi gọi điện can thiệp, tạ ơn trời, ông ấy quen với ông bí thư cạu cọ khó tính kia, thế là kí, thế là 4h30 chiều có visa, thế là 7h tối xuất phát và đi. Đen đủi, máy bay bị trục trặc kỹ thuật, phải dời giờ khởi hành đến ngày hôm sau, người ta bố trí xe để đưa hành khách về nghỉ tại khách sạn Kim Liên nhưng vì sếp không thích nên hai bác cháu đi thuê khách sạn Hilton để nghỉ đêm, thế là được ở khách sạn năm sao. Sáng hôm sau, ăn sáng rồi đi ra sân bay, lần này thì máy bay ổn nhưng qua cửa hải quan thì mình bị hạch sách đủ điều, trăm sự cũng lại chỉ tại cái visa, vì duyệt muộn nên đóng dấu muôn, mực chưa kịp khô đã bị gấp hộ chiếu nên dấu bị nhoè, thế là lại giải trình, lại thanh minh, roìi cũng thoát.
Sang đến sân bay Incheon, vì không nói được địa chỉ mình sẽ đến nên lại bị giữ lại ở phòng chờ, phải đưa số điện thoại cho nhân viên an ninh ở sân bay liên hệ với người bảo lãnh ở bên đấy để xác nhận mới được vào, long đong quá. Vì sang muộn nên lỡ mất dịp đi chơi làng dân tộc Hàn Quốc. Ấn tượng đầu tiên khi ra khỏi cửa máy bay là rét, -2độ, mồm như đóng băng, tuyết rơi lả tả, gió mạnh, cái con bé gày gò ốm yếu là mình tưởng như bị hất tung lên nếu không có cái vali hành lí to đùng. Rồi thì được đón, bãi đỗ xe ở sân bay rộng kinh khủng, ông Park còn quên không nhớ đỗ xe ở sảnh nào, cứ đi lên lại đi xuống mãi trong thang máy, phù...cuối cùng cũng thấy xe, về nhà ông ấy cất đồ, rồi đi thẳng đến công ty để gặp đối tác, mãi tận tối mịt mờ mới được đi ăn, món bò nướng ở nhà hàng đấy ngon tuyệt, mình ăn một lần mà nhớ mãi, công việc xong xuôi, ngày hôm sau mình đi siêu thị Lotter, siêu thị rộng mênh mông, hoành tráng, muón mua ít đồ mà đắt ngất người, sờ vào cái gì cũng thấy giá từ 650 USD trở lên, đấy là giảm giá rồi, đành ngậm ngùi ngắm vậy. Xuống dưới sảnh( shopping mall) mới có thể mua được đồ tuy là đắt nhưng còn hợp túi tiền . Hôm nay đi ăn nhà hàng dân tộc ở Hàn Quốc, ăn mì trộn, thịt nướng, kim chi, đắt khét mà vẫn thấy đói. Rồi buổi tối đi ăn vịt ở một quán cũng truyền thống, tuyết phủ ngập đường, tuy rét nhưng vào trong các nhà hàng không hề thấy lạnh vì hệ thống lò sưởi rất tốt, nền nhà cũng ấm. ăn thấy chẳng ra gì, tại bị say xe, ăn xong cho ra hết, về đến nhà đành ăn bát mì ăn liền cho đỡ đói, sáng ngủ dậy ăn canh kim chi rồi đi chợ linh chi. Mua được 2kg linh chi và một gói kẹo sâm, thế là hết tiền. hôm nay được ăn cháo gà tần sâm, ngon, thấy tỉnh cả người. Sau đó thì đi thuê phòng ở khách sạn Koreul để ở đêm tiếp. Buổi tối lại đi lang thang vào tiệm bán hàng nhỏ để mua cái ô về tặng bố chồng tương lai, đi ăn kim chi hải sản.Nói túm lại, chuyến đi này đơn thuần là vì công việc, không có nhiều dịp để chơi bời. Dẫu thế cũng được mở mang tầm mắt, thấy rằng cái sân bay Incheon to gấp chục lần cái sân bay quốc tế nội bài.

Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Nhớ mùa đông nước Đức

Người ta thường nói: Làm để mà ăn, ăn để mà sống, sống để mà hưởng thụ, trong cái hưởng thụ có cả ăn và chơi, thật là một cái vòng luẩn quẩn. Tất nhiên sống còn để cống hiến, còn để thoả mãn những đam mê, còn để rèn luyện và thử thách, nhưng trong cái entry này, mình chỉ nói đến mỗi cái làm, ăn và chơi mà thôi.
Thì vẫn là cái chuyến đi Đức, nơi mình đến để tham dự hội chợ, công việc:
Set up stall: Dọn quầy( lau dọn, bày biện các con hàng, xong rồi đứng yên một chỗ, chờ có khách đến thì giới thiêu sản phẩm, chào giá, trao danh thiếp, xin danh thiếp của khách rồi ghi lại,pha cà phê và đổ rác.Đứng ở quầy như thế này đây, có điều đây là để pose hình chứ bình thường phải đứng nghiêm, ngoài cửa cơ.

Photobucket
Hết giờ là thời điểm đi ăn.Vừa ăn, vừa bàn công việc, có những khi ngồi ngắn mặt chờ khách hàng đến hai tiếng, không được gọi món vì mất lịch sự để rồi sau hai tiếng mới nghe khách nói rất thản nhiên rằng bây giờ họ bắt đầu lên xe. Dẫu thế, cái sự ăn khi được phép cũng rất phức tạp nhé. Khi ăn, phải chú ý dao nĩa loại nào để ăn món gì, không được chống cằm, không được dể khuỷu tay lên bàn, khi ăn xong phải xếp dao và nĩa bên cạnh nhau để báo hiệu là đã ăn xong nếu muốn người phục vụ mang đi, để dao một bên nĩa một bên nếu muốn ăn tiếp, để đan chéo nếu không hài lòng về sự phục vụ( cái này không cần thiết vì chẳng ai lại làm mích lòng mình khi vào quán ăn của họ). Các món ăn thì rất tuyệt, này là kim chi, piza hải sản, bò xào hành tây ở nhà hàng Hàn Quốc bên Frankfurt, gần nhà trọ của mình luôn.
Photobucket
Này là các món ăn của nhà hàng Ý, mình thèm được ăn lại món bạch tuộc nướng vô cùng, buồn cười chết với vụ gọi món Spagetti với cua ( crap) mà lại được mang món mỳ với lũ tôm bé tí tẹo.
Photobucket
Photobucket
Món bánh piza kiểu Ý đặc trưng của nhà hàng này.
Photobucket
Món mỳ với sò( chẳng biết gọi thế này có đúng không nữa tại ở chợ nhà mình thỉnh thoảng cũng thấy bán con này mà không biết tên.
Photobucket
Bữa ăn đạm bạc ở hội chợ Frankfurt.
Photobucket
Bữa ăn ngon lành tại nhà hàng Secbi bên Nurnberg.
Photobucket
Photobucket
 
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Những món ăn trong nhà hàng Đức 
Món khai vị
Photobucket
Photobucket
Photobucket
đây là món chính, còn tiếp theo là món tráng miệng.Kem rưới chocolate nóng, trước khi rưới:
Photobucket
Sau khi rưới:
Photobucket
Còn đây là ở nhà hàng truyền thống của Czech:
Photobucket
Món khai vị này:
Photobucket
Món chính:
Photobucket
Món tráng miệng:
Photobucket
Photobucket
Còn đây là ở một nhà hàng Ý.
Photobucket
Món khai vị này:
Photobucket
Món chính ở bên trên, còn đây là món tráng miệng:
Photobucket
Người câu Âu không giống mình, bữa ăn gọi nhiều món, rồi mỗi người có bát riêng, mạnh ai người nấy gắp. Họ chỉ có ba món: Món khai vị, món chính và món tráng miệng, thích ăn món gì thì chọn trong thực đơn, không chia sẻ. Đồ uống thì có đồ uống khai vị, đồ uống trong bữa và đồ uống kết thúc, mỗi loại sẽ có các cốc to bé khác nhau tuỳ tên rượu... Còn đây là ảnh đi chơi: Sân vận động ở Nurnberg:
Photobucket
65000 chỗ, hầu như chật cứng, cái chỗ mình nggồi thì hơi thưa người. Còn đây là ảnh trong hội chợ, một số quầy của các công ty đồ chơi lớn thuê người mặc quần áo tkiểu này và đi kháp các quầy khác để quảng cáo về quầy của họ, tại thế này sẽ thu hút được nhiều sự chú ý mà:
Photobucket
Photobucket
Triển lãm hair and beauty đấy. Ai có nhu ccầu làm tóc, chỉ việc đăng kí và các chuyên gia hàng đầu của các hãng sẽ phục vụ free of charge ngay.Mình chẳng dám, cứ chân phương mà diễn tại cái tóc xịn vuốt đầy keo mà đi với bộ quần áo cực kì thường của mình thì không ổn, chả lẽ vì mỗi mái tóc mà lại phải đầu tư? Hoá trang làm người chim nè!
Photobucket
còn đây là những người hoá trang đi lại ở Christmas trend:
Photobucket
Đứng chờ tàu điện ngầm:
Photobucket
Photobucket

               Cái này là ở nhà ga.
Túm lại cái sự ăn, ở và đi là thế đấy, làm như điên và tận hưởng cuộc sống theo cách của riêng mình, sẽ thấy cuộc sống thật tuyệt.

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2008

Ngày trước 8-3 -2008

Hôm nay là ngày 7 tháng 3, ngày trước của ngày quốc tế phụ nữ và ngày này của một năm về trước, mình đã chấm dứt cuộc sống của một cô bé để trở thành một người trưởng thành.
Ngày 7 tháng 3, chúc mọi người Phụ nữ trên thế gian được an lành, hạnh phúc, chúc sức khoẻ dồi dào và niều vui dào dạt.
Nhưng mình muốn dành tình cảm đặc biệt cho những người thân của mình hơn hết thảy.
Là Bà nội, Bà ngoại: Hai bà yêu kính đã chăm chút mình khi còn thơ bé, ngày bé cháu đã mong mỏi được về quê ngoại xiết bao, ngủ với Bà và bao giờ Bà cũng kể những câu chuyện để răn cháu cư xử cho đúng đạo. Những lời dạy của Bà thật sâu sắc và trí tuệ và cháu hình dung được về tuổi thơ của mẹ cháu qua lời kể của Bà. Cháu ngủ với Bà nội cùng em Sơn và vẫn nhớ hai chị em luôn giành giạt nhau lãnh địa là hai nửa của Bà. ( vì đều thích gác, sờ má, sờ tai mà). Thuở ấy những câu chuyện giản đơn Bà kể luôn làm cháu thích thú và nằng nặc đòi nghe kể lại cho đến khi Bà cáu, những câu chuyện ấy ( cháu xin lỗi) bây giờ chẳng muốn nghe lại tí nào. Cháu nhớ nội dung của bài thơ về cánh cửa của một nhà nữ, đại loại thế này:
Ngày người cháu còn bé, cánh cửa có hai then, cháu chỉ cài then dưới, còn bà cài then trên, thời gian trôi đi, Bà đã già, lưng còng, vị trí và công việc được hoán đổi, cháu cài then trên và bà cài then dưới. Đấy là một bài thơ giản dị nhưng cảm động về tình bà cháu và sức mạnh vô hình nhưng hữu hình của thời gian.
Cháu sẽ cố sống tốt và mong sao hai Bà luôn mạnh khoẻ và bền thọ để chúng cháu có thể thăm hỏi, chăm sóc.
Người quan trọng vô cùng mà mình phải nhắc đến là Mẹ, Mẹ tôn kính của con ạ. Trong thẳm sâu tâm hồn, con biết Mẹ là điều thiêng liêng nhất, người mà con luôn tôn sùng, bảo vệ cũng là người con luôn ỷ lại dựa dẫm dẫu con đã khôn lớn rồi. Sống trong tình yêu thương của cha Mẹ, con luôn thấy đầy đủ, mãn nguyện. Mẹ ban cho con cuộc sống, Mẹ dựng gây cho con niềm vui. Nhờ có Mẹ mà con có bạn bè ( bởi tính con vốn lập dị , những điều huyên thuyên con kể về bạn bè với mẹ luôn giúp con ghi điểm khi mẹ khéo léo đọc tên những người bạn Mẹ chưa từng gặp mặt của con.Họ hạnh phúc vì được mẹ quan tâm. Nhờ có Mẹ mà con đối mặt được với mọi khó khăn của cuộc sống, công việc, tình cảm, tiền bạc và các mối quan hệ. mẹ dạy cho con bao dung, mẹ truyền cho con niềm tin rằng dù cái xấu đầy quanh ta thì cái thiện vẫn sẽ chiến thắng. Mẹ dạy con biết tôn trọng giá trị sức lao động mà không nhún mình vì tiền và không chạy theo các thú vui vật chất tầm thường, mẹ dạy con cách kiềm chế mình vì mẹ biết con luôn nóng nảy và thiếu suy nghĩ....Vạn triệu điều mẹ làm cho con, mẹ chẳng bao giờ tính toán ( mọi người mẹ trên đời đều như vậy mẹ nhỉ, có đúng không?) con luôn biết ơn và con luôn muốn đáp đền, nhưng mà con không gioỉ thể hiện. Điểm yếu ấy làm con nhiều khi muốn khóc, đôi khi con thấy mình bất lực trong việc kiềm chế bản năng, con muốn nói với mẹ những lời ngọt ngào, muốn được chăm sóc mẹ như những câu chuyện về nhưng tấm gương hiếu thảo...nhưng mà con biết con làm mẹ buồn nhiều lúc, chẳng biết trong những điều con làm cho cha mẹ, buồn nhiều hơn vui hay ngược lại nữa.Bây giờ con đã có chồng, hạnh phúc của con cũng do Mẹ Cha vun đắp, con lấy chồng mà vẫn chưa phải toan lo vật chất, vẫn chưa mang trên mình ghánh nặng cơm áo gạo tiền. Mẹ đã luôn bên con, chăm chút cả tinh thần lẫn vật chất để con được sống những tháng ngày êm ái.Thế mà chỉ có việc bồi đắp cái cây ấy thôi, con làm cũng không xong.Thế nên con càng khâm phục mẹ, người đã trải qua trăm ngàn gian khó, người mạnh me dẫu ặp phải mọi khó khăn mọi thê thái nhân tình. Sự bao dung của mẹ, sự chịu đựng dẻo dai, sự kiên tâm bền trí để hướng bọn con đi đúng con đường là món quà lớn mà cuộc đời đã ban tặng cho chúng con. Con sẽ cố để là bông hoa ngát hương thiện phúc lành. Mẹ tin con chứ?
Ngày này cũng là ngày để nói lời cảm mẹ chồng. người đasinh ra chồng để mình gắn kết. Con cảm ơn mẹ đã vun đắp cho hạnh phúc của chúng con và chăm chút con không phân biệt như những gì người ta thường nói về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.
Nhân ngày quốc tế phụ nữ, chúc hai mẹ của con luôn mạnh khoẻ, vui vẻ, bệnh tật bị đấy lui, nỗi buồn bị đẩy lùi.
Sự kiện cuối mà mình phải quan tâm là kỉ niệm một năm ngày cưới. Chúc anh yêu luôn vững vàng và kiên định để bước tiếp con đường mà mình đã chọn, chúc cho tình yêu của mình bền vững, chúc cho nỗi buồn bay xa và mong sao mình sẽ được số phận ban tặng cho mình món quà kì diệu của cuộc sống, một baby dễ thương để bù đắp cho những mất mát của một năm đã qua.
Mồng 7 tháng ba, tự chúc mình mọi điều như ý.

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2007

Nơi chốn tôi qua 2

Lại tiếp tục với một chuyến đi xa, lại là đất nước Trung quốc với thành phố Thượng Hải sầm uất vừa cổ điển vừa hiện đại.
Mình sang đúng mùa giáng sinh, khắp đường phố là những gam màu đỏ, trắng và xanh lá cây đậm.Mình ở khách sạn Equatorial , một khách sạn bốn sao rất thuận tiện để đi thăm thú các nơi. Buổi sáng ăn Buffet ở khách sạn, đi gặp gỡ khách hàng để xem các nhà máy rồi đi ăn. Ba ngày hai đêm trôi đi với rất nhiều thú vị. Mình đã đi thăm phố cổ Thượng Hải, một khu phố có khoảng 80 năm tuổi, ngồi uống trà ở nơi mà tổng thống Bin Clinton đã từng ngồi uống.Quán trà được ây trên hồ, những cành cây rủ ngoài khung cửa tạo cảm giác yên bình, thơ mộng . Ở đấy mình uống trà trong bình thuỷ tinh, mỗi ấm trà một hương vị, vừa thơm mát, vừa dìu dịu tan nơi đầu lưỡi, gọt nơi cuống họng. Có bình trà hoa cúc, trà hoa nhài, bông cúc khô bỗng nở xoè khi rót nước nóng vào, sắc màu hoa vẫn còn nguyên vẹn như thể mới hái.Trà uống có đi kèm trứng cút cũng luộc bằng nước chè trong 5 tiếng. Lòng trắng trứng chuyển sang màu be, không hấp dẫn nhưng hương vị thì rất khác lạ, ngon không thể tả. Còn có mứt trám và đậu luộc ăn kèm nữa. Phong cảnh nơi đây rất đẹp, những mái nhà cong vút theo kiểu cung nhà Thanh mà mình thường thấy trong phim, ngói xanh đậm.Những cầu cong nhỏ dẫn vào các gian nhà khác nhau, tấp nập người đi thăm quan.Những ngôi nhà phủ màu thời gian nhỏ chạy dọc theo con đường ven hồ bận rộn như cần phải có của các khu du lich. Không có nhà nào không kinh doanh, những đồ lưu niệm,những vòng xuyến, những bộ đồ Trung Hoa truyền thống...Tất cả đều đắt.
Buổi tối mình đi thăm toà nhà mà ngày xưa, cuộc họp cách mạng Trung Quốc đầu tiên đã diển ra, tất nhiên là không được vào bên trong rồi ( hơi tiếc) ngắm đường phố nhộn nhịp người qua lại. Khác với Việt nam, dân ở đây toàn đi bộ hoặc đi ô tô, đường không có bụi. Ở đâu cũng thấy trang hòang những cây thông noel khổng lồ, những chuông, tất, nơ...thời tiết lạnh, khoảng 7 degree, nói là mồm ra khói. Nhưng mà ngoài đường vậy thôi chứ hệ thống lò sưởi thì tuyệt lắm.Mình vào uống nước ở một quán ven chợ. Lò than hồng rực xua tan cái giá rét đêm đông. Những người đi chơi đông như trảy hội. Đến Thượng Hải, mình đến tháp truyền hình Thượng hải với độ cao 428m. Xếp hàng chờ gom đủ chuyến thang máy, mình đi lên đỉnh tháp, chị hướng dẫn xinh đẹp thuyết trình về tháp truyền hình bằng tiếng Anh và tiếng Trung trong suốt thời gian thang máy vận hành. Từ trên tháp nhìn ra xung quanh, có thể thấy được 40 công trình kiến trúc đẹp đẽ của thành phố. Rất đông khách tham quan, mình cũng lăng xăng nhình ngắm rồi nhờ người bấm máy hộ. Mỗi cái tội ngớ ngẩn là muốn quan sát bằng ống nhòm nhưng lại không biết đút tiền xu vào khe nên chỉ thấy đen ngòm. Thật là nhà quê.Cũng chỉ vì đi lên tháp mà mình bị bỏ lại một mình, không điện thoại không nhớ biển số xe, mình khóc dở mếu dở đi xuống tầng hầm hi vọng sẽ thấy mọi người chờ mình ở đó. Cái vốn tiếng Trung ít ỏi không giúp nhiều cho mình vì người Trung Quốc đa phần không biết tiếng Anh. Mình ra sức giản thích rằng mình muốn gọi điện thoại nhưng ngừi nào bấm máy cũng không được. Họ bảo mình là máy hết tiền( chen' tieo le). Hoá ra là vì ai cũng dùng city phone mà số mình gọi là số quốc tê nên không được.Đành gọi taxi về khách sạn, ăn cơm bò rồi đi ngủ. Thế là mất bữa tối ở ngoài.